Sau nhiều tuần trời cuốc bộ, tôi ngã khuỵu xuống đất, tôi biết rằng đây là những giây phút cuối cùng của mình. Khi những vì sao nhìn vào tôi, tôi còn không có đủ sức để quay lưng lại. Họ chớp mắt nhằm tán thành, nhưng có điều gì đó ái ngại trong đôi mắt của họ.
Tôi hướng ánh nhìn lên trời và nở một nụ cười ngây ngô. Tôi đã nghĩ đến bạn. Nghĩ về cảm giác nhớ mọi thứ về bạn qua những năm tháng. Những ngôi sao nói rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, nhưng tôi không biết liệu họ có nói thật hay không. Nhưng, tôi không sao mà ngừng cười được.
Thật đáng mừng vì khi tôi chết bạn vẫn ở trong tâm trí tôi.


