⚠️ Cảnh báo Nội dung ⤴
Thông tin
Cảnh báo Nội dung: Bài viết này có chứa nội dung liên quan đến bạo lực gia đình và ám chỉ bạo lực tình dục.
Viết bởi DrAkimoto và DivineAtlas cho sự kiện Lễ tình nhân chớp nhoáng (2026 Valentines Blitz)
Tác phẩm hợp tác giữa Atlas và Akimoto:
| Level | Level 80, Ataraxia |
| Thực Thể | Thực Thể 21 |
| Ngoại truyện | Thánh Ca |
David gãi cái vảy khó coi bên cổ, đảo mắt nhìn dọc theo bức tường, những ngón tay co quắp dò chậm rãi để chắc chắn mình không đếm nhầm. Xong xuôi, anh rút cái máy ghi âm nhỏ từ túi sau, đôi bàn tay lấm lem bám chặt lấy thiết bị nhựa nhỏ; anh hít một hơi thật sâu, ngón tay run rẩy mò đến chiếc nút đỏ.
tách
"Hôm nay là ngày thứ năm nghìn, năm trăm, bốn mươi ba rồi. Tôi cùng người thương vẫn cố giữ lấy hơi, giữa chốn này chỉ riêng hai chúng tôi, đâu biết gì ngoài kia xa vời… Tôi lại vừa tìm thấy một kho nhu yếu phẩm mới, đủ cho tôi—cho chúng tôi, sống sót qua những ngày này. Anna… dạo này Anna im lặng quá—có lẽ sự cô độc đã vắt kiệt sức lực của cả hai rồi. Có lẽ chẳng còn lối thoát nào đâu—không—luôn có một con đường mà, nhất định phải có, chỉ là chúng tôi chưa tìm ra thôi."
tách
Sáng sớm, David hôn nhẹ lên vầng trán Anna, dặn cô ở nhà dọn dẹp đôi chút trong khi bản thân bước ra khỏi cửa. Dù trán cô hơi lạnh, anh cũng chẳng mảy may bận lòng. Anh rời khỏi mái nhà dựng tạm bợ trong một căn phòng vô danh ngập đống đồ đạc lộn xộn và bẩn thỉu bao năm trời.
Lại những dãy hành lang, những nhà kho âm u, một chuỗi những căn phòng trống rỗng và vô hồn. Lại thêm một ngày nữa trôi qua mà chẳng thấy lối ra. Kết thúc chuyến hành trình, David vác theo tất cả những gì có thể thu lượm được—mấy cái hộp thiếc và thùng giấy chứa mớ đồ ăn chẳng rõ nguồn gốc, thứ duy nhất giúp anh bấu víu vào sự sống.
Anh đẩy cửa bước vào, căn phòng vẫn y hệt như lúc anh rời đi. David lách qua đống hộp rỗng để đến chỗ bức tường trắng, nơi anh đã dành bao tâm huyết để vẽ lại bản đồ level này. Anh dùng con dao gỉ bỏ túi khắc thêm những khám phá mới lên tường. Lúc xoay người định gạch thêm một vạch đếm, anh vô tình vấp phải một hũ nước tiểu, may mà nắp vẫn đóng chặt.
"Tôi chỉ xin em một điều thôi… Một điều duy nhất thôi, Anna! Dọn cái bãi chiến trường này đi—Ngày đéo nào tôi cũng phải ra ngoài kia liều mạng, vì cái gì cơ chứ—chỉ để em ườn thây ra đây cả ngày thôi sao! Tôi phát ngấy rồi—Phát ngấy em rồi!"
Đáp lại anh chỉ có im lặng. Cô nhìn chằm chằm vào bức tường, chẳng buồn để tâm đến anh, cũng chẳng thèm trả lời. Nó càng làm David phát điên lên. Anh lao tới tóm lấy tay cô và lôi cô vào tủ quần áo—cô ấy không phản kháng; cô không bao giờ làm vậy.
Khi cơn giận đã vơi đi, David khóa cửa lại, để mặc Anna trong tủ suốt đêm. Anh lấy ra một chiếc hộp thiếc trong túi; móng tay bẩn thỉu bị mẻ một miếng khi cố mở nắp. David không còn cảm giác đau đớn, anh điên cuồng bốc thứ thịt trắng hồng nhầy nhụa tống vào cái họng đang chực chờ. Anh nghĩ đó là cá—vì nó có mùi của cá. Xong bữa, anh đi về phía bức tường đếm ngày, rút dao ra và gạch thêm một dấu. Anh đứng đó, hàm trễ xuống và lẩm bẩm đếm.
tách
"Hôm nay là ngày thứ năm nghìn, năm trăm, bốn mươi lăm. Tôi cùng người thương vẫn cố giữ lấy hơi, giữa chốn này chỉ riêng hai chúng tôi, đâu biết gì ngoài kia xa vời… Tôi—tôi đã hạnh phúc biết bao khi tìm thấy Anna. Cô ấy là ánh sáng duy nhất giữa chốn tẻ nhạt vô tận này. Làn da trắng như sứ, những đường nét tạc tượng ẩn sau mái tóc vàng xoăn—ngoan ngoãn, dễ bảo, người thương của tôi. Nhưng dạo này… dạo này thì thế vẫn là chưa đủ. Tôi cần một người phụ nữ biết nấu nướng, dọn dẹp, và–ờ…Tôi cần một người phụ nữ đích thực. Mai tôi sẽ tiếp tục tìm lối ra… Hy vọng là tìm được cái gì đó… Tôi bắt đầu thấy nản rồi."
tách
David cuộn tròn trong góc phòng rồi dần chìm vào giấc ngủ.
tách
"Đã năm nghìn"
tách , tách
"Đã năm nghìn"
tách , tách
"…hạnh phúc khi tìm thấy Anna…"
tách , tách
"…Anna…"
tách , tách
"…cần một người thật…"
tách, tách
"…Anna…"
tách , tách
"…Anna…"
tách
David giật mình tỉnh giấc bởi chính giọng nói của mình, tay quờ quạng tìm cái kính dưới sàn. "Ai đó?!" Anh nghe thấy tiếng nhựa rỗng va lạch cạch dưới đất khi cửa tủ quần áo đóng sầm lại. Anh lồm cồm bò dậy, nắm chặt con dao bỏ túi trong tay. Anh đẩy cửa tủ ra và chỉ thấy Anna đang nằm dưới sàn, y hệt lúc anh để cô lại. Anh xoay người đảo mắt quanh phòng—ánh mắt dừng lại ở cái máy ghi âm đen nhỏ nằm giữa đống lộn xộn. Anh chạm tay vào túi sau, nhìn Anna rồi lại nhìn cái máy ghi âm. David nhặt nó lên rồi nhét lại vào túi. Chắc nó bị rơi ra thôi, anh tự nhủ rồi khẽ nhún vai nhìn cô.
David nói lời xin lỗi, rồi dắt Anna đến tấm đệm ố bẩn giặt mãi không sạch. Cô lặng lẽ nghe theo, bàn tay va vào cái tủ đầu giường tạm bợ ghép từ mấy thùng gỗ cũ, vang lên một tiếng cạch. Sự im lặng bao trùm, để mặc David khẽ gãi cái vảy đang phập phồng trên cổ trong khi cố chợp mắt.
Sự đơn điệu gặm nhấm David khi anh lê bước qua một cái kho xập xệ khác. Lại một dãy hành lang tối tăm, ẩm thấp, và rồi—thứ gì đó khác biệt. Sau gần 6 năm, David đứng trong một căn phòng anh chưa từng thấy trước đây. Vẫn là một cái kho, nhưng chứa đầy dụng cụ bể bơi. David sướng như điên—anh nhảy chân sáo qua từng dãy kệ, say sưa ngắm nhìn cảnh tượng mới mẻ này. Anh mở một hũ đồ ngâm chua chẳng rõ tên rồi ngấu nghiến nuốt chửng.
Anh lượn lờ trong kho hàng giờ liền, ghi chú lại từng hành lang mới rẽ ra từ đó. Cơn đói cồn cào làm anh sực tỉnh, anh nhận ra mình đã đi quá lâu. Anh thu dọn đồ đạc rồi hăm hở về nhà như báo tin thắng trận.
David đẩy cửa căn nhà xập xệ, không giấu nổi sự phấn khích—Anna đang ngồi giữa phòng, chẳng mảy may để ý rằng anh có mặt.
"Hôm nay anh thấy cái này hay lắm!"
"Không, không phải lối thoát—nó là một căn phòng mới. Anh—chúng mình sắp thoát rồi…"
"Anh biết, nó không phải lối ra… nhưng nó cũng là gì đó mà, phải không?"
Anh rời chỗ Anna để đi về phía bản đồ trên tường, không muốn sự im lặng của cô làm hỏng tâm trạng. Lúc đang khắc thêm căn phòng mới, anh chợt thấy một đoạn mà mình không nhớ là đã vẽ từ bao giờ—nhưng chắc chắn là anh vẽ rồi, "chẳng lẽ còn ai khác vào đây sao?" anh tự hỏi rồi nhét dao vào túi.
tách
"Hôm nay là ngày thứ năm nghìn, năm trăm, bốn mươi lăm. Tôi cùng người thương vẫn cố giữ lấy hơi, giữa chốn này chỉ riêng hai chúng tôi, đâu biết gì ngoài kia xa vời… Sắp đến nơi rồi—tôi cảm nhận được rồi. Căn phòng mới đầu tiên sau ngần ấy thời gian. Cuối cùng tôi cũng có thể rời khỏi cái nơi chết tiệt này… Tôi vẫn chưa nói với Anna, tôi… tôi không muốn phá hỏng những gì chúng tôi đang có… Nhưng có lẽ tôi không thể mang cô ấy theo… Nếu tìm thấy lối ra, chắc tôi sẽ không quay lại đâu… Tôi phải biến khỏi cái nơi này."
tách
David ngồi giữa phòng, tống vào miệng mấy hộp thịt bí ẩn một cách vô tội vạ. Anh giải quyết nỗi buồn vào một cái hũ dưa chuột muối rỗng trước khi đi đón Anna. Anh dắt cô vào góc ngủ, vỗ về một lúc rồi thiếp đi.
David tỉnh dậy, và ngạc nhiên thay, anh chẳng thấy Anna đâu. Anh nhăn mặt lau lớp mủ và máu trên cổ; chắc cái vảy bị nứt lúc đang ngủ. Anh kiểm tra quanh căn phòng lộn xộn trước khi đi tới tủ quần áo—anh chậm rãi mở ra và thấy Anna đang nằm trong đó. Anh không nhớ đêm qua mình có khóa cô vào đây không, nhưng cơn đau ở cổ và cái bụng đói nhanh chóng gạt phắt ý nghĩ đó đi. Anh đóng cửa lại và đi tìm đồ ăn.
Sau khi no bụng, David thu xếp đồ đạc rồi đi thẳng tới dãy hành lang mới. Nhưng trước sự thất vọng của anh, nó lại là cái mớ tẻ nhạt y hệt như cả ngàn lần trước. Thấy khát, David lấy bình nước trong túi ra, vặn nắp rồi tu lấy tu để thứ chất lỏng âm ấm bên trong. Anh nảy người lại vì kinh tởm, vứt cái bình xuống sàn; thứ nước tiểu vàng khè chảy ra lênh láng.
"Cái mẹ gì thế này!?"
Còn chưa kịp định thần, anh nghe tiếng cửa đóng sầm lại hướng mình vừa đi tới.
"Xin chào—có ai ở đây không?!"
Giọng anh khàn đặc vì mất nước. Anh lảo đảo lao ra khỏi phòng, cố giữ thăng bằng khi vấp váp dọc hành lang. Anh xông vào cái kho đồ bể bơi, hy vọng tìm thấy một linh hồn khốn khổ nào đó cũng bị kẹt như mình—nhưng chẳng có ai. Như mọi khi, David vẫn chỉ có một mình.
Trên đường về, David kiếm được mấy chai "nước" mới từ cái kho, nốc cạn mấy chai rồi mới tiếp tục cuộc hành trình. Anh thấy như đang lên cơn sốt, mồ hôi vã ra như tắm, và cơn đau ở cổ thì cứ giật lên từng hồi. Anh chẳng nhớ nổi mình về nhà bằng cách nào.
Anna đang ngồi giữa phòng; cô không thèm để ý rằng anh đã về.
"Phải rồi, phải rồi—lại phải thất vọng—lại một ngõ cụt."
"Anh không thể—Anh không muốn nói chuyện lúc này!"
David vấp phải mấy cái vỏ hộp thịt, gầm gừ vì bực bội.
"Sao em đéo làm gì đó có ích hơn đi."
Anh quơ tay chỉ vào đống hỗn độn trước khi quay mặt vào bản đồ. Nhưng cái hành lang đó đã được vẽ rồi—
"Chắc là mình vẽ rồi.."
David đưa tay lên gãi mặt và cảm nhận thấy cái lạnh của lưỡi dao quẹt qua má.
"Chắc là mình làm—"
"Không, anh ổn mà, Anna—"
David lảo đảo tiến về phía cô.
"Em xem—tôi sẽ tìm thấy cái lối ra chết tiệt đó."
Anh túm tóc cô, lôi vào tủ quần áo. Cô thậm chí chẳng thèm kháng cự. Sau khi khóa cửa lại, David lết đến bức tường đầy những vết vạch và bắt đầu đếm.
tách
"Năm nghìn, năm trăm, năm…
mươi… tám?
Không, không thể thế được..
Mười, hai mươi, ba mươi, bốn mươi, năm mươi, sáu mươi, bảy mươi, tám mươi, chín mươi, một trăm, một trăm mười, một trăm hai mươi, một trăm ba mươi, một trăm bốn mươi, một trăm năm mươi, một trăm sáu mươi, một trăm bảy mươi, một trăm tám mươi, một trăm chín mươi, hai trăm…
…năm nghìn hai trăm sáu mươi, năm nghìn hai trăm bảy mươi, năm nghìn hai trăm tám mươi, năm nghìn hai trăm chín mươi, năm nghìn ba trăm, năm nghìn ba trăm mười, năm nghìn ba trăm hai mươi, năm nghìn ba trăm ba mươi, năm nghìn ba trăm bốn mươi, năm nghìn ba trăm năm mươi, năm nghìn ba trăm sáu mươi, năm nghìn ba trăm bảy mươi, năm nghìn ba trăm tám mươi, năm nghìn ba trăm chín mươi, năm nghìn bốn trăm, năm nghìn bốn trăm mười, năm nghìn bốn trăm hai mươi, năm nghìn bốn trăm ba mươi, năm nghìn bốn trăm bốn mươi…"
…năm nghìn năm trăm năm mươi lăm, năm nghìn năm trăm năm mươi sáu, năm nghìn năm trăm năm mươi bảy, năm nghìn năm trăm năm mươi… Tám.
Không, không, không. Chắc chắn không phải mình…
tách
Cửa tủ quần áo đóng sầm lại sau lưng; David nghe thấy tiếng sột soạt bên trong. Anh gãi mạnh vào cổ cho đến khi một dòng máu ấm chảy xuống vai.
"Anna!"
Anh với tay tìm con dao bỏ túi, nhưng nó không có trong đó.
"Mày đã làm gì hả cái con khốn vô dụng này, mày—mày, con chó—"
David giật phăng cửa ra và đối mặt với Anna, mặt đối mặt, những lời chửi thề tắc nghẹn nơi cổ họng.
"Nhưng, nhưng, này không phải—mày không phải—"
Cánh tay của Anna cử động một cách dị hợm, như một cái bản lề cứng ngắc bị bẻ cong khỏi khung—cô đâm con dao của chính David xuyên qua xương quai xanh, cắm phập vào ngực trên của anh. Anh lảo đảo lùi lại, hổn hển hớp lấy không khí khi ngã gục xuống sàn. Đôi tay anh quờ quạng điên cuồng tìm chỗ bám—anh làm đổ một hũ nước tiểu, thứ bên trong chảy lênh láng quanh đầu anh. Anh nhấc cái hũ về phía Anna, ọc ra những lời tục tĩu mê sảng khi cô hất văng nó khỏi tay anh.
"M—mày còn đéo có thật!"
Anh phun ra máu và đờm dãi, hơi thở lịm dần. Anna há miệng ra, một cái vòi dài nhầy nhụa duỗi ra từ đó, một cái miệng giống như con đỉa lởm chởm răng nghiến lại. Nó bám chặt lấy cổ David, và thế giới dần chìm vào bóng tối.
Sáng hôm sau, David thức dậy; anh lảo đảo rời khỏi giường và lấy một hộp thịt. Anh mặc kệ những cơn đau ở cổ và ngực, bốc cái đống nhầy nhụa đó và ăn.
Anh làm tất cả những việc mình vẫn hay làm… Anh đi dọc hành lang, lục lọi nhà kho, rồi anh kiểm tra các căn phòng.
Anh về nhà với Anna yêu dấu. Anh tước đoạt để rồi bị tước đoạt. Anh sinh tồn… Họ cùng nhau sinh tồn.



