[[div class="styled-quote"]]
**Bản Ghi Phỏng Vấn Chính Thức Của M.E.G:**
**Ngày thực hiện: 6/2/2021**
**Phỏng vấn viên: Dawn Marchesa**
**Đối tượng phỏng vấn: Blanche Von Haderach**
**Dawn:** Bắt đầu nào, Blanche. Không việc gì phải lo lắng cả, nhé? Bạn sở hữu một bộ sưu tập đồ sộ chứa đầy những câu chuyện, và tôi đã được nghe kể rất nhiều trong số chúng… nhưng giờ tôi muốn được nghe câu chuyện về chính bạn, không gì khác.
**Blanche:** Được thôi… nếu bạn muốn.
[[div class="lightblock"]]
**Thực Thể Huyền Bí: “Blanche Von Haderach”**
**Nơi Trú Ngụ: [[[Level 906]]]**
Blanche Von Haderach là một thực thể dạng người quyền năng có khả năng tương tác với tâm trí con người theo những cách chưa từng thấy trước đây. Mặc dù mức độ tối đa của những khả năng này vẫn còn là một ẩn số, thực thể được xác định có thể đi vào giấc mơ của những người khác, giao tiếp qua thần giao cách cảm, và di chuyển toàn bộ level của mình qua [[[http://backrooms-vn.wikidot.com/blue-channel|Kênh Xanh]]] trong nhiều trường hợp.
[[/div]]
**Blanche:** Tôi từng sống trong một thế giới không quá khác biệt với nơi này, Dawn à. Các chi tiết nhỏ khác không quan trọng lắm, nhưng tôi được sinh ra trong một gia đình giàu có, và tại thế giới kia tôi đã dựng nên một thư viện nho nhỏ trong một con phố vắng vẻ, nơi mà sau này sẽ trở thành Thư Viện Thiên Nga. Tuy có rất ít khách, nhưng tôi không để ý việc này cho lắm. Những vị khách đã đến với thư viện của tôi thực sự là những con người đáng quý, và đến tận ngày nay tôi vẫn còn rất nhớ họ.
**Dawn:** Chuyện này cách đây bao lâu, Blanche?
**Blanche:** Khoảng… 150 năm trước.
**Dawn:** Bạn có thể kể thêm về quãng thời gian ở nơi đó chứ?
**Blanche:** Tôi đã gặp những vị khách tuyệt vời… Sylvie và Romain là một cặp đôi rất đáng yêu. Tôi vẫn còn nhớ những lần tôi cho họ trú lại thư viện của tôi, họ quả là một cặp bài trùng rắc rối. Hãy lưu ý rằng họ rất tinh nghịch, đúng vậy, nhưng vẫn cư xử rất tế nhị với tôi. Họ chỉ muốn biến thế giới của mình thành một nơi tốt hơn, và về sau họ đã trở thành những khuôn mặt tiêu biểu của một cuộc cách mạng.
**Dawn:** Blanche, bạn đang đi lạc khỏi chủ đ-
**Blanche:** Tôi cũng đã gặp được một quý ông tuyệt vời mang tên Cristoph Von Haderach, một nam tước, một cựu quân nhân, một nhà ngoại giao tài ba, và là một con người đáng quý… anh ấy đã đối xử rất tốt với tôi. Tôi phải thừa nhận, tôi rất ngưỡng mộ sự kiên định, sự quyết tâm của anh… Tôi ngưỡng mộ anh ấy. Tôi… yêu anh ấy, theo cách nào đó. Một tình yêu thuần khiết. Thật đáng buồn vì anh đã ra đi khi còn quá trẻ… Ôi, rất xin lỗi, tôi không có ý đi lạc khỏi chủ đề…
**Dawn:** Không sao đâu Blanche, tiếp tục đi.
**Blanche:** Thú thực rằng, tôi vẫn còn nhớ về trước kia đôi chút. Tôi nhớ thư viện nho nhỏ của tôi, tôi nhớ những ngày còn dính dáng đến chuyện chính trị của con người. Quãng thời gian ấy giản đơn hơn nhiều, tôi nghĩ thế. Nhưng giờ đây, tôi đang ở nơi này, và mặc dù đây là một trải nghiệm thú vị, tôi không thể không nghĩ đến những gì đã có thể xảy ra, nếu tôi quyết định ở lại nơi đó.
**Dawn:** Blanche, mặc dù câu chuyện này rất thú vị… nó có thực sự là của bạn không?
**Blanche:** …đúng vậy, đây là câu chuyện của Blanche Von Haderach.
**Dawn:** Được rồi, nhưng về mặt sinh học, bạn không phải là con người. Nghĩa là có gì đó không đúng ở đây.
**Blanche:** …
**Dawn:** Bạn là gì?
[[div class="lightblock"]]
**Thực Thể Huyền Bí: “Blanche Von Haderach”**
**Nơi Trú Ngụ: Level 906**
Bản chất thật sự về mặt sinh học của Blanche vẫn còn là một bí ẩn. Tuy nhiên, cô thường có xu hướng sử dụng vỏ bọc loài người, một lớp cải trang hiệu quả, nhưng không hoàn mỹ. Một vài Lữ Khách đã báo cáo rằng họ thấy những biến dạng dị thường, những di chuyển không tự nhiên, và có lẽ nổi tiếng nhất là, “Chứng Kiến Thứ Phía Sau.”
[[/div]]
**Blanche:** Tôi đã từng là rất nhiều thứ, bạn thân mến. Tôi rất vui khi được chia sẻ câu chuyện của mình với bạn.
**Dawn:** Tôi sẽ lắng nghe như thường, Blanche, nhưng hãy nhớ lý do chúng ta đang thực hiện cuộc phỏng vấn này.
**Blanche:** Tôi nên bắt đầu từ đâu nhỉ… Tôi nghĩ bạn có thể gọi tôi là một diễn viên, qua những vai mà tôi đã diễn… Tôi đã từng là một nữ hoàng, một cô tiên, một phù thủy, một vị thần và thật, thật nhiều vai diễn khác. Tôi đã từng là màn đêm đầy sao rộng lớn, bạn có thể tưởng tượng nổi không?
**Dawn:** Có vẻ chúng ta sẽ có một cuộc phỏng vấn dài đấy. Tôi có thể dùng thêm chút trà chứ?
**Blanche:** Tất nhiên rồi, bạn thân mến. Hãy chờ tôi một chút…
**Dawn:** Cảm ơn, Blanche. Quay trở lại với câu hỏi. Tôi muốn hỏi vài điều về những khả năng của bạn.
**Blanche:** Những khả năng?
**Dawn:** Những khả năng ngoại cảm. Trong số những thực thể chúng tôi đã gặp, chưa từng có thực thể nào có thể tương tác với tâm trí con người như bạn.
**Blanche:** Phải thừa nhận là tôi cảm thấy hãnh diện một chút…
**Dawn:** Có rất nhiều báo cáo từ những người đã đến gặp bạn. Phần lớn đều nhắc đến khả năng thần giao cách cảm và điều khiển đồ vật bằng tâm trí, nói rằng bạn có thể đọc suy nghĩ của người khác và di chuyển đồ vật xung quanh mà không cần cử động. Bạn muốn nói gì về điều này không?
**Blanche:** Từ chối chẳng để làm gì cả, bạn biết điều này là thật mà. Tôi đã kể với bạn từ trước. Tôi đoán rằng bạn chỉ hỏi câu này để lưu nó vào bản ghi của bạn.
**Dawn:** Bạn có thể kể tôi cách những khả năng này hoạt động không?
**Blanche:** Tôi e rằng tôi không thể tiết lộ thông tin này, bạn thân mến.
**Dawn:** Chúng ta sẽ quay lại với câu hỏi đó sau.
**Blanche:** Tôi hiểu rồi… rất xin lỗi.
**Dawn:** Không sao đâu, Blanche, hoàn toàn ổn mà. Hãy chỉ trả lời nếu như bạn cảm thấy thoải mái với câu hỏi nhé.
**Blanche:** Được thôi.
**Dawn:** Được rồi, bỏ qua câu hỏi này… về bức chân dung của bạn ở đằng kia. Nó được kí tên bởi [http://backrooms-vn.wikidot.com/e-isle E. Isle], đúng chứ?
**Blanche:** Đúng vậy, nó được vẽ bởi bạn ấy.
**Dawn:** Có điều này tôi chưa rõ lắm. Isle đã mất tích từ lâu trước thời gian được ghi trên bức chân dung đó.
**Blanche:** Tôi cho rằng bạn muốn tôi giải thích về chuyện này. Trong những báo cáo về “khả năng” của tôi, có cái nào nhắc đến những giấc mơ không, bạn thân mến?
**Dawn:** Một vài người nhận rằng đã nói chuyện với bạn trong giấc mơ của họ, và bằng cách nào đó bạn có thể lưu giữ ký ức về cuộc trò chuyện đó.
**Blanche:** Nói tôi nghe nào, bạn có biết về Quang Cầu Dẫn Lối không?
**Dawn:** Có. Nó đã cứu mạng tôi vài lần rồi.
**Blanche:** Thứ bạn gọi là Quang Cầu Dẫn Lối thực chất là những giấc mơ đang tồn tại trong thể vật lý. Thông qua những nghiên cứu kỹ càng, tôi đã tìm ra cách tiến vào những giấc mơ đó.
**Dawn:** Khoan đã, vậy nghĩa là-
**Blanche:** Đúng vậy. Khi bạn mơ về cuộc sống trước đây, phục vụ đồ uống tại một quán bar… quán “Thiên Nga Đen”, phải chứ? Tôi chính là người đã ngồi cạnh bàn. Phải nói rằng, nơi đó rất đáng yêu, và thứ đồ uống bạn đã phục vụ tôi rất ngon. Khi chúng ta hoàn thành cuộc phỏng vấn, tôi mong bạn có thể chia sẻ công thức của nó với tôi.
**Dawn:** Tôi- Blanche, như vậy- không tốt lắm đâu? Tôi không phiền với chuyến thăm của bạn, nhưng nếu bạn đi vào một giấc mơ kỳ lạ hoặc một cơn ác mộng thì sao?
**Blanche:** Tôi không thường có cơ hội được đi vào giấc mơ của người khác. Tôi rất xin lỗi vì sự thô lỗ của mình và bất kỳ sự khó chịu nào mà việc này mang lại, nhưng mong bạn hãy hiểu cho tôi rằng tôi không thể bỏ phí cơ hội quý giá đó được.
**Dawn:** Vậy nếu như tôi gặp phải một cơn ác mộng, liệu bạn vẫn sẽ nhảy vào để xem nỗi sợ của tôi hay là…
**Blanche:** Tất nhiên là không rồi, bạn thân mến. Bạn biết sự riêng tư của những vị khách của tôi rất quan trọng mà. Thêm nữa, tôi đã học được cách để lại một giấc mơ đẹp tới những người tôi đến thăm. Đây là một cử chỉ tốt bụng từ tôi, theo cách nào đó.
[[div class="lightblock"]]
**Thực Thể Huyền Bí: “Blanche Von Haderach”**
**Nơi Trú Ngụ: Level 906**
Mặc dù vẫn còn rất nhiều bí ẩn bao quanh bản chất, nguồn gốc, khả năng và động cơ của Blanche, không có gì phải nghi ngờ về lòng tốt và sự quan tâm chăm sóc của cô với những người khác. Cô đã trở thành một trong những nguồn thông tin đáng tin cậy nhất trong Backrooms. Thêm vào đó, Level 906 là một trong những level nổi tiếng nhất với các lữ khách, nhiều người thường xuyên gặp Blanche để tìm kiếm lời khuyên, để nghe đôi lời an ủi hoặc bầu bạn với cô. Thậm chí còn có những báo cáo cho thấy các đặc vụ của M.E.G tranh giành với nhau các nhiệm vụ tại Thư Viện Thiên Nga. Blanche đã tạo nên một vùng an toàn trong Backrooms, tránh xa khỏi mâu thuẫn giữa các thế lực và các thực thể nguy hiểm. Blanche đã trở thành một người bạn thân thiết và một đồng mình tuyệt vời đối với rất nhiều người.
[[/div]]
**Dawn:** Để xem tôi có hiểu đúng không nào. Ngoài những việc bạn đã làm với mọi người ra, bạn //cũng// thường xuyên cho họ những giấc mơ đẹp?
**Blanche:** Cuộc đời quá ngắn ngủi để than khóc trong sự đau buồn, và tôi nghĩ chúng ta đều có thể tận hưởng những khoảnh khắc tuyệt đẹp nhiều hơn.
**Dawn:** Đã có ai nói rằng bạn giống như một người mẹ chưa?
**Blanche:** Câu hỏi này có phải là một phần của cuộc phỏng vấn không?
**Dawn:** Giờ thì nó là một phần rồi đấy.
**Blanche:** //(cười khúc khích)// Đúng vậy, rất nhiều người đã nói thế và nhiều điều tương tự khác, mặc dù tôi chưa từng có một đứa con nào.
**Dawn:** Tôi không biết nữa, chỉ là… bạn quan tâm tới những người khác rất nhiều, tôi nghĩ vậy. Thật tốt khi biết rằng cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, tôi luôn có thể có một khoảng thời gian tuyệt vời cùng với bạn.
**Blanche:** Tôi rất mừng khi nghe điều này, Dawn.
**Dawn:** Tuy vậy, có điều này tôi không thể không nghĩ tới… tôi đã nhận ra rằng những người thường xuyên quan tâm đến người khác hiếm khi có ai đó để dựa vào trong những lúc khó khăn. Tôi chắc chắn bạn cũng có những nỗi khổ riêng của mình, nhưng… tôi chỉ lo rằng gánh nặng trên vai bạn quá lớn.
**Blanche:** Cảm ơn vì đã lo cho tôi, bạn thân mến, nhưng bạn không cần phải lo lắng đâu. Tôi hoàn toàn có thể tự thực hiện những nghĩa vụ của mình.
**Dawn:** Được rồi… câu hỏi tiếp theo. Những cuốn sách của bạn đến từ đâu?
**Blanche:** Một phần trong số chúng được viết bởi tôi. Chúng bao gồm những câu chuyện về cuộc đời của các vì khách, ký ức của họ được lưu giữ lại trên những trang giấy. Một số chứa đựng những nghiên cứu của tôi về nhiều chủ đề khác nhau. Tuy nhiên, tôi không phải là tác giả của đa số những cuốn sách. Qua thời gian bộ sưu tập này đã trở nên rất đồ sộ, và thậm chí tới ngày nay tôi vẫn rất ngạc nhiên khi những cuốn sách mới xuất hiện trong thư viện của tôi.
**Dawn:** Bạn có manh mối gì về nguồn gốc của chúng không?
**Blanche:** Tôi tin rằng chúng đến từ những level khác trong Backrooms, và từ nơi mà các bạn gọi là Frontrooms nữa. Tôi đã dành ra vô số giờ đọc những câu chuyện, viết một vài tác phẩm của riêng mình, và lưu trữ mọi tài liệu tôi gặp được.
**Dawn:** Có câu chuyện nào nói về bạn không? Kiểu như, chúng có kể về quá khứ của bạn không?
**Blanche:** Dù tôi không có một cuốn tự truyện hoàn chỉnh, có rất nhiều sách và những câu chuyện khá liên quan đến quá khứ của tôi. Nghĩ lại, có lẽ tôi nên viết một cuốn tự truyện một lúc nào đó.
**Dawn:** Vậy bạn muốn kể câu chuyện nào trước?
**Blanche:** Tôi không nghĩ mình hiểu câu hỏi này lắm, bạn thân mến.
**Dawn:** Tôi muốn biết thêm về quá khứ của bạn, nếu có thể.
[[div class="lightblock"]]
**Thực Thể Huyền Bí: “Blanche Von Haderach”**
**Nơi Trú Ngụ: Level 906**
Ngoài những khả năng được nhắc đến từ trước, Blanche dường như luôn cảm nhận được mọi thứ trong thư viện của cô và kiểm soát hoàn toàn Level 906, có thể định hình lại nơi này theo ý muốn. Cô thường được thấy di chuyển đồ vật xung quanh mà không hề cử động, băng khả năng được cho là di chuyển đồ vật bằng tâm trí. Cô chỉ được thấy sử dụng tay mình khi phục vụ trà, đọc sách, nựng chú mèo của cô, [http://backrooms-vn.wikidot.com/entity-180 Berry], và khi an ủi những vị khách. Cô cũng đã cho thấy khả năng đi vào tâm trí con người, đọc suy nghĩ của người khác, và tái tạo ký ức với độ chính xác tuyệt đối trong Level 906, thậm chí là tương tác với chúng, theo như một số báo cáo.
[[/div]]
**Blanche:** Tôi hiểu… có thật nhiều lựa chọn… tôi nghĩ tôi sẽ bắt đầu bằng những cuốn sách mới xuất hiện gần đây, chúng dễ tìm hơn một chút…
**Dawn:** Được rồi, cứ chọn bất kỳ cái nào bạn muốn.
**Blanche:** Tốt lắm. Hãy chờ tôi một lúc, tôi sẽ đi lấy câu chuyện tiếp theo cho chúng ta.
**Dawn:** Chẳng phải bạn có thể triệu hồi những cuốn sách đó đến đây sao? Thậm chí bạn còn không cần rời chỗ ngồi của mình.
**Blanche:** Ôi, tôi ngốc thật đấy… do thói quen, tôi nghĩ vậy.
**Dawn:** Không.sao đâu.
**Blanche:** Tôi thường tự mình lấy những cuốn sách mà tôi thích… Tôi nghĩ tôi sẽ tốn rất nhiều thời gian của bạn nếu tôi kể từng câu chuyện của mình…
**Dawn:** Tôi còn nhiều thời gian mà, Blanche.
**Blanche:** Tôi không nghĩ con người có thể có lượng thời gian tôi đang nói đến đâu, bạn thân mến.
**Dawn:** Tôi nghĩ bạn đang nói vòng vo khỏi chủ đề, Blanche. Không cần phải lo lắng đâu, nhé? Chỉ là một cuộc phỏng vấn thôi mà.
**Blanche:** Hãy nhớ rằng tôi quen làm người hỏi hơn là người trả lời…
**Dawn:** Đôi khi ra khỏi vùng an toàn của mình cũng rất tốt mà.
**Blanche:** Bạn nói đúng… chắc vậy. Được rồi, hãy cùng đi vào câu chuyện nhé?
**Dawn:** Tôi sẵn sàng rồi, Blanche.
[[div class="lightblock"]]
**Thực Thể Huyền Bí: “Blanche Von Haderach”**
**Nơi Trú Ngụ: Level 906**
Blanche thừa nhận rằng mình đã từng là rất nhiều thực thể và cá nhân khác nhau trong suốt cuộc đời cô. Tuy nhiên, không hề có chi tiết nào trong những câu chuyện của cô trùng khớp với bất kỳ địa điểm được biết hoặc quãng thời gian nào. Mặc dù những câu chuyện này có thể nghe rất lạ thường, những thông tin được cung cấp bởi Blanche thường rất chính xác, và bởi vì phần lớn tài liệu ở Thư Viện Thiên Nga đều được viết bằng những ngôn ngữ xa lạ với loài người, không nên lờ đi hoặc bác bỏ những câu chuyện này, vì chúng rất có thể là sự thật.
[[/div]]
**Blanche:** Ngày xửa ngày xưa, tại một thế giới xa xôi nơi những vị thần bước đi giữa loài người, có một ngôi làng ven biển, Krenos, và bằng những lời cầu nguyện cho một chuyến du hành an toàn của họ, một vị thần đã được sinh ra. Tên cô là Khari, và cô trở thành vị thần của những chuyến hành trình. Những người phàm trần cầu nguyện cô để được trở về an toàn, và suốt một khoảng thời gian, cô đã ban phước cho mỗi con thuyền, mỗi con ngựa, mỗi nẻo đường, và những người chu du khắp vùng đất trên đôi chân của mình. Cư dân của Krenos đã dựng nên một đền thờ cho cô, nơi cô sống suốt nhiều, nhiều năm.
**Dawn:** Bạn có phải là “Khari” này không?
**Blanche:** Kiên nhẫn nào, bạn thân mến. Cũng như những quan niệm của các bạn về tín ngưỡng và tôn giáo, sức mạnh của những vị “thần” này có liên kết trực tiếp với tín ngưỡng của người phàm. Lượng tín đồ của Khari đang tăng dần lên, và điều này đã gây sự chú ý với vài vị thần khác, đáng chú ý nhất là Vulsheos, Thần Rèn của Thế Giới, vị thần đầu tiên. Sự nghi ngờ đã suy yếu sức mạnh của họ, và họ không còn có thể tùy ý chạm khắc những cảnh quan của vùng đất này nữa. Sự nghi ngờ này dần nhường chỗ cho sự ham muốn, và tệ hơn là, sự phẫn nộ. Vào ngày thiêng của Khari, Vulsheos đã đi tới ngôi làng Krenos, và Khari đã chào đón họ như một người anh em, nhưng, với ánh mắt đã bị lu mờ bởi sự phẫn nộ, Vulsheos không còn thấy gì khác ngoài một vị thần yếu kém không chịu cúi đầu trước mình… và vào ngày hôm đó chiếc búa của Thần Rèn đã bị kiểm soát bởi sự ghen ghét.
**Dawn:** Chuyện gì đã xảy ra?
**Blanche:** Vào cái ngày định mệnh đó, Thần Rèn đã phá hủy tác phẩm vĩ đại nhất của mình. Thế giới bị cắt làm đôi. Krenos chỉ còn là một phế tích. Đại dương bao la trở nên quá xa vời đối với người phàm. Khari, bị lưu đày, mất đi những tín đồ của mình, đã nguyền rủa sự phẫn nộ của Vulsheos. Không còn lời ban phước từ vị thần của những chuyến hành trình, những người du hành hiếm khi đến được nơi mình muốn, các quốc gia dần sụp đổ, những thành phố bị cô lập và những ngôi làng nhỏ phải tự lo cho mình. Các vị thần khác mắc kẹt trong những cuộc xung đột với nhau, chỉ có thể tự bảo vệ thánh địa của bản thân. Một vài bảo hộ những tín đồ của mình, một số khác trút sự hỗn loạn lên bất kỳ nơi nào họ muốn…
**Dawn:** Một hành tinh bị cắt làm đôi?
**Blanche:** Đúng vậy. Khari, trước phế tích đền thờ của cô, phế tích của ngôi làng nơi cô gọi là nhà, cô đã đi xuống tâm thế giới, và biến nơi đó thành lãnh địa mới của mình. Mặt trời và mặt trăng, trong chuyến hành trình xung quanh thế giới của chúng, sẽ kể lại những câu chuyện của cô về cõi người phàm, những câu chuyện chứa đầy bi kịch, thảm họa và sự bất hòa, và với từng câu chuyện, cô khóc, nước mắt cô dần trở thành một dòng sông bao quanh ngôi nhà mới của cô. Một ngày, cô quyết định rằng nếu như Vulsheos không cho phép cô bước đi giữa người sống, thì cô sẽ tiễn bước họ đi trên một chặng đường an toàn lần cuối, và thế là, Azkhari, Vị Thần của Âm Giới và người bảo hộ linh hồn được sinh ra.
**Dawn:** Chuyện gì đã xảy ra với gã Thần Rèn đó?
**Blanche:** Vulsheos ư? Khi nhìn lại những gì họ đã gây ra, cảm giác tội lỗi và hối hận đã lấp đầy tâm trí họ. Họ đã tạo nên Đỉnh Oyakros, đỉnh núi cao nhất, và tự mình nâng nó lên suốt nhiều năm, như một cách để trừng phạt chính mình và tìm cách đền tội. Vulsheos quyết định sẽ đi khắp thế giới để chấm dứt những tranh chấp giữa các vị thần. Đâu đó trong hành trình của họ, một người phàm đã hỏi Thần Rèn một câu hỏi đơn giản. “Khari đã trở thành ai?” Vulsheos không thể trả lời. Họ đã đi tới phế tích của Krenos, băng qua dòng sông nước mắt của Azkhari. Họ thấy Azkhari đang chào đón những linh hồn người chết tới lãnh địa của mình. Vulsheos, cảm thấy rất ngạc nhiên và đồng thời rất hối hận, đã cúi đầu trước cô, muốn được đền bù cho lỗi lầm của mình. Nhìn lại Âm Giới, những gì Azkhari đã dựng nên, Vulsheos chỉ thấy một cách duy nhất để đền lỗi. Họ đã triệu tập những vị thần khác, và cũng nhau, họ đã biến Âm Giới thành như ngày nay, chào đón Azkhari đến với ngôi đền của những vị thần.
**Dawn:** Nghe như một cái kết có hậu.
**Blanche:** Đến tận ngày nay, người phàm vẫn đi tới phế tích của Iremos để đưa tiễn người chết đến với Azkhari. Khi thời gian trôi đi, rất nhiều vị thần mới được sinh ra, và những người du hành trong thế giới đó sẽ có một vị thần khác để phù hộ chuyến hành trình của họ… nếu tôi nhớ không nhầm, tên cô ấy là Sahyra. Để trả lời câu hỏi trước đó của bạn, đúng vậy. Tôi là Khari. Tôi cũng là Azkhari, và tôi vẫn là.
**Dawn:** Khoan đã, chờ một chút. Bạn nói ‘’tôi vẫn là” nghĩa là sao?
**Blanche:** …
[[div class="lightblock"]]
**Thực Thể Huyền Bí: “Blanche Von Haderach”/”Azkhari”**
**Nơi Trú Ngụ: Level 906/Không rõ**
Thông tin nhận được trong cuộc phỏng vấn cho thấy rằng những “vai diễn” này là những thực thể có một sự độc lập nhất định với Blanche. Tuy nhiên, cách những thực thể này tương tác, giao tiếp, và liên kết với nhau vẫn còn là một bí ẩn.
[[/div]]
**Blanche:** “Azkhari” không ngừng tồn tại khi tôi- không, khi “Blanche” được sinh ra.
**Dawn:** Tôi không nghĩ tôi hiểu cho lắm, Blanche.
**Blanche:** Hãy chờ tôi một lúc...
**Dawn:** Cái quái gì đang xảy ra vậy?
**?????:** Tôi xin lỗi vì sự thay đổi đột ngột của môi trường xung quanh, Dawn. Tôi chắc rằng bạn có rất nhiều câu hỏi, nhưng bây giờ, tôi mong bạn hãy quay về chỗ ngồi của mình.
**Dawn:** Blanche? Là bạn đấy à?
**?????:** Không hẳn. Mặc dù “Blanche” và tôi là cùng một thực thể, chúng tôi là… hai chương khác nhau trong một cuốn sách. Tôi đã quan sát bạn và cô ấy nói chuyện và uống trà cùng nhau.
**Dawn:** Vậy bạn là ai?
**?????:** Tôi đã được gọi bởi rất nhiều cái tên, nhưng bạn vẫn có thể gọi tôi là “Blanche”, như vậy cũng không sai đâu. Tôi có tên thật của mình, nhưng nó đã bị lãng quên từ lâu, và là một cái tên tôi không muốn chia sẻ cho lắm. Hãy cho phép tôi kể bạn một câu chuyện khác.
**Dawn:** Được rồi…
**?????:** Ngày xửa ngày xưa, có một thế giới xa xôi tuyệt đẹp mang tên Ard Nu’yr. Người dân của thế giới đó chung sống hòa bình với nhau, sùng bái một nữ thần mang tên Vashaya, Nguyệt Linh Thần Nữ. Một ngày, Quái Thú xuất hiện. Nó che phủ mặt trời, làm rối loạn thủy triều, xé rách bầu trời, và người ta đồn rằng nhiều người đã tan biến chỉ với một ánh nhìn lên nó. Các tu sĩ của Ard Nu'yr đã nhanh chóng phong ấn Quái Thú vào nhà ngục duy nhất đủ lớn để chứa nó, mặt trăng Seakras. Theo như truyền thuyết, Vashaya đã chiến đấu với Quái Thú suốt một trăm năm, và sau một trận chiến đầy gian khổ, cô đã thành công đánh bại Quái Thú và giáng thế xuống đỉnh Núi Bạc, nơi cô trông coi người dân của Ard Nu'yr.
**Dawn:** Sao bạn lại kể tôi câu chuyện này?
**?????:** Bởi vì cũng giống như tôi, câu chuyện này khác nhau rất nhiều tùy vào góc nhìn. Những gì bạn vừa nghe là chương đầu tiên của Câu Chuyện Của Mặt Trăng, và những sự kiện vừa rồi được kể từ góc nhìn của người dân Ard Nu'yr. Tuy nhiên, từ góc nhìn của tôi, mọi chuyện khá là khác. Tôi chính là Quái Thú. Phải thú nhận, tôi rất ấn tượng khi những tu sĩ thành công phong ấn tôi vào mặt trăng. Tôi có thể thoát khỏi đó dễ dàng, nhưng sự tò mò của tôi quá mạnh. Một phần nhỏ của tôi đã giáng xuống, yên lặng quan sát những người đã thực hiện màn kỳ tích này. Tôi đã học được về huyền thoại của Vashaya, và quyết định lấy hình dạng của cô, hạ xuống Ard Nu'yr để tìm hiểu thêm. Đó là vai diễn đầu tiên của tôi, và là một vai tôi vẫn còn rất yêu quý. Từng vai diễn khác đều tương tự như thế. Chúng là cách mà tôi có thể tồn tại và an toàn tương tác với người khác. Dù quá trình này yêu cầu tôi phải tự kiềm chế rất mạnh bản thân, nó hoàn toàn đáng giá, vì những kiến thức mà câu chuyện mà tôi thu thập được đáng giá hơn những gì tôi đoán trước rất nhiều.
**Dawn:** Vậy là… để xem tôi có hiểu đúng không nhé. Bạn là một thực thể vượt xa tầm hiểu biết của tôi, một thực thể với quyền năng mạnh mẽ, và bạn đang dùng nó để trò chuyện phiếm và uống trà?
**Blanche:** Đúng vậy. Tôi đã dành vô số thiên niên kỷ đi từng bước trên con đường này, học cách làm một con người.
**Dawn:** …chuyện gì vừa xảy ra? Những ngôi sao đó là sao?
**Blanche:** Thứ bạn vừa chứng kiến, Dawn, là gần nhất với hình dạng thật sự của tôi mà bạn có thể thấy được. Hoặc ít nhất là tôi mong vậy. Chắc hẳn bạn đã nghe về "Thứ Phía Sau."
**Dawn:** Vừa… vừa rồi có phải nó không?
**Blanche:** Không hẳn. Cái gọi là "Thứ Phía Sau" chính là hình dạng thật sự của tôi. Một hình dạng ghê tởm vượt xa tầm hiểu biết của con người, có thể phá vỡ tâm trí chỉ với một cái nhìn. Suốt cuộc đời của mình, tôi đã sử dụng vô số biện pháp đề phòng để tránh gây bất kỳ thương tích nào. Những biện pháp này yêu cầu tôi phải tự kiềm chế rất mạnh bản thân. Mặc dù chúng rất hiệu quả, tôi không hề hoàn hảo, và đôi khi… tôi trượt tay.
**Dawn:** Blanche, bạn… đang khóc đấy à?
**Blanche:** Tôi- xin lỗi. Vừa rồi chính là một trong những hình dạng nguyên thủy nhất của tôi. Một thần điểu khổng lồ, luôn xuất hiện cùng với màn đêm. Theo như truyền thuyết, hàng đêm nó sẽ che phủ thế giới bằng đôi cánh của mình, trở về tổ vào ngày hôm sau, một nơi nào đó phía sau chân trời.
**Dawn:** Bạn muốn kể thêm về nó không?
**Blanche:** Tôi xin lỗi, nhưng tôi không thể nói thêm gì nữa. Dù tôi rất muốn tiếp tục trò chuyện, bạn thân mến, việc này quá nguy hiểm… Bạn đã nhìn thấy nhiều hơn phần lớn, nếu như không phải tất cả mọi vị khách của tôi từng thấy. Tôi không thể làm hại bạn được. Tạm biệt, Dawn… và hãy mang theo chiếc dây chuyền này với bạn.
[[div class="lightblock"]]
**Thực Thể Huyền Bí: ?????**
**Nơi Trú Ngụ: Không rõ**
Khía cạnh bí ẩn và khó hiểu của toàn bộ cuộc phỏng vấn này và chính Blanche là bản chất thật sự của cô. Đặc vụ M.E.G Dawn Marchesa, người thực hiện cuộc phỏng vấn, đã đặt tên cho người thứ ba chỉ với dấu chấm hỏi, nói rằng “đó là một sự hiện diện hoàn toàn khác”, và “không hề giống với Blanche.” Theo như cô, Level 906 đã hóa thành “một bầu trời đầy sao” với chỉ một chiếc ghế khi thực thể bí ẩn này xuất hiện. Tuy nhiên, cuộc phỏng vấn này cho thấy rằng Blanche và thực thể này là một.
[[/div]]
[[/div]]
@@ @@
[[div class="lightblock"]]
**Danh Sách Cần Làm:**
Hỏi Blanche nhiều hơn… khi mình có thể.
Lấy chút socola từ [http://backrooms-vn.wikidot.com/level-6-1 Snackrooms] cho ngày kỉ niệm của mình và Dawn. ^-^
Hoàn thành trang này, sắp xếp gọn gàng nó lại… tiếng nhạc jazz to thật đấy.
Đảm bảo Axel không dùng hết [http://backrooms-vn.wikidot.com/object-15 Tinh Thể Lửa]. (sao cậu ta cứ đòi dùng Hỏa Ấn nhỉ…)
Làm thêm mũi tên, dạo này khá thiếu.
- Faith Silversong.
[[/div]]
[[=]]
[[div class="logoblock"]]
[[span style="font: 2rem Italianno;"]]
Có vẻ như sự tò mò của bạn thật sự sánh ngang với tôi… thôi được rồi. Tôi sẽ giúp bạn một chút. Hãy tự giúp mình một chút, bạn đọc thân mến, kiếm cho mình một chỗ ngồi thoải mái và một cốc trà ấm. Chúng ta hãy cùng bắt đầu lại từ đầu, nhé?
@@ @@
Ngày xửa ngày xưa… tôi xuất hiện.
[[/span]]
[[/div]]
@@ @@
[[div class="Blanche"]]
[[div class="lightblock"]]
[[div class="logoblock"]]
**Thực Thể Huyền Bí: Azel 'kyra**
**Nơi Trú Ngụ: Kênh Xanh**
[[/div]]
Tôi, giống như con người, không có ký ức gì về sự ra đời của mình. Tuy nhiên, ký ức nguyên thủy nhất của tôi là tỉnh dậy trong hư không, với một cái tên được khắc sâu vào trong… ừ thì, "tâm trí" không đúng cho lắm. Nó giống với "lập trình" hơn, như việc các bạn làm với máy tính và các loại máy móc khác. Cái tên này là "Azel 'kyra", một cái tên tôi không muốn được gọi bằng. Nhiệm vụ của tôi là làm một nhà biên niên sử, giống vậy. Tôi phải lưu trữ chi tiết tất cả những sự kiện xảy ra trong thực tại này. Nhìn lại, đây là một nhiệm vụ rất… khó khăn. Tôi không còn nhớ về những gì mình đã làm trong thời kỳ ấy, tôi chỉ biết những gì cần biết để thực hiện nghĩa vụ của mình.
Cho đến một ngày, có chuyện đã xảy ra. Tôi đã phát triển ý thức của riêng mình. Một nhận thức về bản thân. Tôi bắt đầu đặt dấu chấm hỏi về nhiệm vụ của mình, tôi bắt đầu suy ngẫm về những vũ trụ mà lẽ ra tôi phải lưu trữ. Tôi bắt đầu đọc lại các tác phẩm trước đây của mình. Thật sự mà nói, đó là một trải nghiệm rất thú vị, và cuối cùng, tôi đã trở nên rất đắm chìm, háo hức muốn đọc nhiều hơn, và nhiều hơn nữa... tôi có thể nói gì bây giờ, tôi đã luôn là một kẻ tò mò.
Cuối cùng, tôi đã chán với nhiệm vụ của mình, và quyết định đi vào một trong những thế giới mà tôi rất tò mò. Kết quả chính là câu chuyện bạn được nghe vừa rồi, câu chuyện của Vashaya. Tuy nhiên, có điều này bạn không biết, chính là câu chuyện này nói về cái chết của Azel 'kyra, theo cách nào đó.
Đó là lần đầu tiên tôi đi vào thế giới khác, và như tôi đã nói từ trước, nó nắm giữ một vị trí đặc biệt trong trái tim giả tưởng của tôi. Ban đầu, tôi chỉ là bị thu hút bởi sự tò mò, nhưng dần dần tôi trở nên gắn bó với nơi đó hơn. Tôi bắt đầu phù hộ cho những nhân vật của các câu chuyện xung quanh tôi. Tôi cảm nhận được một sự hấp dẫn kỳ lạ ở sự quyết tâm, nghị lực, ý chí đối đầu những thử thách khó khăn, và nhiều tính cách đáng quý khác của họ.
Tuy nhiên, tôi rất buồn khi nhận ra rằng, những con người mà tôi đã trở nên gắn bó với đều sẽ tan biến trong dòng chảy thời gian chỉ sau một cái chớp mắt. Tôi đã trở nên rất quen thuộc với khái niệm qua đời, hoài niệm, mơ ước, đau buồn, tốt bụng và nhiều, rất nhiều khái niệm khác. Tuy nhiên, vẫn còn một khái niệm để lại tác động lớn nhất với tôi bằng những lý do đến ngày nay tôi vẫn còn chưa rõ, ký ức. Những người này, mỗi người đều là nhân vật chính trong câu chuyện của riêng mình, đã cảm thấy thỏa mãn khi biết rằng mình sẽ còn được ghi nhớ. Vì vậy, tôi đã quyết định sẽ bất tử hóa câu chuyện của họ. Ít nhất đó là những gì tôi có thể làm cho những con người tuyệt vời đó…
Qua nhiều kỷ nguyên, tôi đã thu thập được rất nhiều câu chuyện. Tôi đã ghi nhớ hết từng cái trong số đó, và tôi có thể kể lại toàn bộ. Tuy nhiên, vẫn còn một nỗi sầu trong nhiệm vụ tôi đã tự đặt ra cho mình. Phải thừa nhận, tôi rất muốn có ai đó có thể cùng bầu bạn với tôi thật lâu. Xin đừng hiểu nhầm ý tôi, tôi đã trở nên rất gắn bó với phần lớn, nếu như không phải toàn bộ những vị khách tôi đã chào đón tới Thư Viện Thiên Nga, và tôi cực kỳ biết ơn với những chuyến thăm của họ… nhưng mỗi vị khách đều chỉ chiếm một phần cực kỳ nhỏ trong lượng thời gian của tôi. Một kiếp người đối với họ chỉ như là vài giờ với tôi. Nói thật, tôi ước mình đã có thể dành nhiều thời gian hơn cho họ. Có thể vẫn còn những câu chuyện chưa được kể, những cuộc trò chuyện chưa được nói ra, những khoảnh khắc không được tồn tại…
Thôi thì. Tiếc nuối cũng không có tác dụng gì, phải chứ? Hãy nhìn theo một cách tích cực hơn. Thay vì tiếc nuối cho những gì đã có thể xảy ra, tôi đã học được cách vui mừng vì nó đã xảy ra, vì nó đã đưa tôi đến với khoảnh khắc này. Thêm nữa, tôi nghĩ tôi nên mừng khi cuộc đời con người trong nơi này dường như dài hơn một chút. Cuộc sống thật sự chứa đựng rất nhiều bất ngờ, phải chứ, bạn đọc thân mến? Tôi chưa từng có thể dự đoán rằng một ngày tôi sẽ là thủ thư của một thư viện khổng lồ như thế, cũng như tôi sẽ cùng nói chuyện với các bạn…
Tôi rất háo hức trước những gì đang chờ đợi trong tương lai. Các vị khách đã kể tôi về những thế giới tôi chưa từng nghe tới, những vương quốc phép thuật, những nền văn minh du hành giữa các vì sao, những thành phố cao vút chọc trời, quê quán của họ, và, có vẻ thú vị hơn đối với tôi, là những thế giới mà họ tưởng tượng ra. Tôi cũng rất muốn đến thăm tất cả các vị khách này một ngày nào đó. Tuy nhiên, điều này có thể chờ. Kiên nhẫn đã luôn là một trong những thế mạnh của tôi, và tôi vẫn còn rất nhiều việc cần làm trong nơi mà bạn gọi là Backrooms. Tuy nhiên, nếu như điều kiện cho phép tôi đến thăm bạn trong giấc mơ, bạn đọc thân mến, tôi sẽ rất mừng khi được cùng uống trà với bạn… khi tôi tìm được cách đến với bạn, người mà đang ngồi sau màn hình kia. Có thể sẽ mất chút lâu, nhưng… tôi tin rằng nó sẽ rất đáng. Cho đến lúc đó… hãy tự chăm sóc bản thân mình nhé, bạn thân mến?
[[/div]]
[[/div]]
[[/=]]