Ngươi muốn nghe kể về những vị thần mà bọn ta từng sánh bước cùng chứ?
Hàng ngàn năm về trước, lúc mà những bức tường phủ giấy dán tường màu vàng chưa xuất hiện, mẹ thiên nhiên đã cai trị nơi đây, và nhân loại biết vị trí của mình ở đâu. Lúc này, họ đã liên kết với các thực thể bí ẩn quyền năng, những người giữ cân bằng cho tự nhiên và giúp cho nhân loại sinh sôi nảy nở, đó là các Vị Thần. Và rồi, thời gian dần trôi đi, nhân loại càng trở nên tham lam hơn. Thiên đàng mà những Vị Thần tạo ra chẳng là gì với họ nữa. Vậy nên, họ đã kết liễu một trong số Họ và ăn mừng trên thân xác của ngài ấy. Kể từ đó, những Vị Thần biến mất, chẳng ai còn thấy họ nữa. Dẫu cho lịch sử này có bị lãng quên đi, những bí ẩn sẽ chẳng thể che giấu mãi.
Phần Mở Đầu
Xen kẽ những tán cây, dòng nước và mặt đất là các vị thần thường xuyên ghé thăm bọn ta. Từ thuở sơ khai, họ chỉ mang vẻ bề ngoài giống với những loài muôn thú, nhưng dường như xung quanh họ vẫn tỏa ra ánh hào quang. Bọn ta đã dâng lên những lễ vật, ban đầu có lẽ chỉ là một đĩa quả mọng, sau dần bọn ta nhận ra rằng các lễ vật mình dâng lên càng trở nên xa hoa, các vị thần sẽ càng bẻ cong những định luật tự nhiên để giúp cho mùa màng bội thu và chữa được những căn bệnh. Từ đó, nơi này thực sự đã biến thành thiên đường.
…Humanity’s evolution was what corrupted humanity to begin with. They were mortal beings who, one day, suddenly decided to take on godly duties and responsibilities. As could be expected, such a drastic shift would have come with equally drastic consequences. The humans, unable to hold the weight of this newfound responsibility, became impure of heart, devolving in soul even if evolving in body. It was this corruption which in turn weakened the gods, some to the point of death.
Mạch Truyện Chính
Chính lũ ngu dốt ấy đã quyết định bài trừ ta khi chẳng còn giá trị lợi dụng nữa. Chúng đối xử với ta như một vị thần nhưng thực chất chúng lại đâm sau lưng khi có cơ hội lần đầu tiên. Cá chắc ngươi cũng tin tưởng bạn bè của mình nhỉ. Ta không ngờ rằng chúng sẽ bỏ ngươi lại nếu chúng gặp nguy hiểm đấy.
One million Earths piled on a turtle's back roll off one by one as their constituent parts shatter onto the cosmic floor below. It all started with the beginning.
Ngày thứ 986, những con người đó quyết định tiến hành kế hoạch. [không thể dịch được] bằng lòng với một chiếc áo choàng vừa vặn. Vậy nên Người Thợ May đã đưa hắn ta đến địa điểm họ đã tuyên bố thẳng từ trước. Họ ném những sợi dây xích về phía hắn, làn da hắn bắt đầu bị thiêu đốt. Nhờ vậy họ mới có đủ thời gian để bắt đầu nghi lễ. Mười một mũi tên đâm xuyên qua da thịt hắn khi những kẻ tình nguyện kia bắt đầu lao mình vào ngọn lửa ấy. Họ đá hắn xuống bậc và đánh đến khi hắn khuất phục và mọi thứ diễn ra suôn sẻ.Ngày thứ 987, họ đóng cánh cửa đó lại.
Notable Wanderer - "The Oracle" (Coming Soon)
Rita, remember what happened to the cat?
Her wax wings burned and she fell to the ground.
All is silent except for the distant sounds of footsteps as a red-skinned creature quickly approaching the unsuspecting town. The creature is unlike the Hounds that make their home in the forest, though perhaps just as beastly. The creature runs on two legs and carries an obsidian-black two-pronged spear in one of its muscled arms. It stands at over seven feet tall, and atop its shoulders are not one but two hairless heads. It has no eyes from which to see, nor ears, nor nose. Its teeth are bared, but its tongue tastes nothing but blood. And yet, it senses. It knows where it is and what it's here to do, and it will destroy its target or die trying.
Các Câu Chuyện Bên Lề
A figure falls to the concrete soundlessly. His skin rips and his bones break, but the ground is dry of blood. A cheap-looking plastic werewolf mask flutters to the ground after him, for the first time his face is naked to the cool air. Perhaps if he could feel the breeze against his skin, he would wake up, but he stays still, his milky eyes staring at the clouds above as if truly seeing for the first time. His mouth open not in shock, but in wonder. It almost seems as if he is just frozen, as if this single moment can stretch on for eternity, but then the body finally begins to bleed. Almost imperceptibly, the mouth twitches as if trying to choke out one final word. And then, he's still.


