Ngươi không nhớ gì ư? Sao ngươi có thể quên được chứ?
Ngươi nhớ không? Cái ngày mà ngươi cùng với đám bạn tung tăng chơi đùa cho đến tận chiều tối ấy? Ngươi có nhớ những trò chơi mà hồi thơ ấu ngươi đã từng chơi không? Đuổi bắt ư? Ngươi rất giỏi trò đó! Trốn tìm thì sao nào? Ngươi hoàn toàn bất bại! Và ngươi đã kết bạn được với những ai trong khi chơi những trò chơi đó? Ngươi thậm chí còn không thể đếm hết trên đầu ngón tay được! Ngươi sẽ đánh đổi gì để lấy lại những ngày tươi đẹp đó chứ; không thứ gì có thể xóa nhòa những ngày tốt đẹp trong quá khứ, nhỉ?
Ngươi khao khát muốn hồi sinh lại những kí ức đó theo từng ngày đúng chứ. Ngươi không thể chờ đợi được nữa đúng không?
Ngươi đã từng rất yêu quý thứ này đúng chứ? Ngươi đã từng dành hàng giờ để ngồi lên đung đưa và ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm kia.
Ngươi chưa bao giờ cảm thấy chán suốt những ngày đó cả. Tất cả đều quá khác biệt so với bây giờ, nơi mà mọi thứ đều đơn điệu và xám xịt. Tất cả những năm tháng ngươi đã tận hưởng niềm vui, tất cả đều tan biến theo thời gian. Ta có thể ban cho ngươi tất cả thời gian và nhiều hơn nữa, vậy nên ngươi có thể trải nghiệm những cảm xúc đó một lần nữa!
Sao ngươi có thể quên đi tất cả thời gian mà ngươi dành cho Emma chứ? Người con gái mà ngươi đã từng ngồi chung xích đu, người con gái mà ngươi đã từng trao những giai điệu ngọt ngào ấy, mỗi ngày cô ta đều đến nghe ngươi hát những lời từ tận đáy lòng cho cô ấy? Cô ta đang ở đây, cô ấy đang chờ ngươi, ngân nga những giai điệu tình yêu ngươi đã từng dành cho cô ấy. Sao ngươi lại nhanh chóng gạt bỏ sự tồn tại của cô ta và quên đi nó chứ? Cô ta vẫn ở đây chờ ngươi đến và yêu cô ta như cách ngươi đã từng nhớ cô ấy đến nhường nào, cô ta chưa tan biến..
Điều này đáng ra đã không xảy ra. Ngươi còn quá trẻ, ngươi không phải nhìn từng người họ ra đi, ít nhất là ở cái tuổi này…
Tại sao lại là ngươi chứ? Tại sao không phải là một kẻ nào đó đã trải qua những tội lỗi chứ? Ngươi đáng ra đã tan biến đi. Tan biến theo cách mà họ đã tan biến.
Ngươi đã mất tất cả mọi thứ kể từ đó và sau đó,chỉ trong một khoảnh khắc. Ngươi đứng dậy trên cánh đồng trải dài vô tận dưới bầu trời màu cam như đang bùng cháy một cách tuyệt vọng. Ngươi không làm gì gây ra tội cả. Vụ va chạm đó không phải lỗi của ngươi, mà là do hắn.
Họ vẫn yêu quý ngươi đến tận những giây phút cuối cùng, và họ vẫn sẽ tiếp tục yêu quý ngươi khi họ ở đây, nơi mà ngươi có thể cảm nhận tình cảm thiêng liêng đó một lần nữa: Tất cả bọn họ đều khao khát mong muốn ngươi đến đây thăm họ một lần nữa. Tất cả những thứ ngươi cần làm chỉ là chấp nhận sự thỏa hiệp của ta, ta sẽ ban lại cho ngươi tất cả mọi thứ mà ngươi mất mát cho đến hiện tại. Ta sẽ giúp ngươi hoàn thành tất cả tâm nguyện của mình. Ta hứa, ta sẽ không bao giờ bắt ngươi phải trải qua những tra tấn cực hình nữa. Ngươi sẽ không phải trải qua những kí ức kinh khủng đó ở đây nữa.
Đó không phải lỗi của ngươi! Ngươi không có lỗi! Tất cả không phải LỖI của ngươi!
Ngươi trống rỗng, ngươi không có nơi nào để về cả, không có nơi nào để ngươi coi là nhà, không một ai để ngươi coi đó là TỔ ẤM. Vậy mà ngươi vẫn kiên trì, cho dù có đói khát, rũ rượi hãy thậm chí bị thương… ngươi vẫn không bao giờ ngừng lại, chưa bao giờ ngươi dừng lại vì bất kì ai hay bất kì thứ gì cả.
Đó là cho đến khi ngươi gặp được bà ấy.
Bà ta thấy ngươi đang lê bước từ xa. Bà ta cũng vừa mới làm xong bữa tối cho lũ trẻ; chắc chắn rồi, bà ta sẽ san một ít thức ăn cho ngươi đúng chứ? Ngươi còn nhớ không?
Bà ta dẫn ngươi về nhà, cho ngươi ăn, cho ngươi mặc, cho ngươi một nơi trở che — thậm chí hơn nữa bà ta còn giữ ngươi ở cùng và cho phép ngươi gọi bà ấy là 'Mẹ'. Vậy mà ngươi vẫn có thể coi đó là một kí ức tồi tệ ư?
Ngươi đã tiến tới rất gần rồi! Chỉ một chút nữa thôi, ta tin ngươi sẽ làm được mà!
Ngươi muốn có một tổ ấm mới đúng chứ? Một nơi nào đó mà người có thể cảm nhận được sự yên bình khỏi sự quấy rầy của lũ quỷ trong tâm trí ngươi? Ta cũng đau lắm, đau đến nỗi ta có thể được cách mà ngươi đang phải chịu đựng những đau khổ đó. Xin ngươi đấy, hãy chấp nhận yêu cầu của ta, ngay bây giờ và kết thúc sự hành hạ này!
Ngươi biết nên tìm ta ở đâu rồi đấy.
Ngươi đừng mong có thể thoát ra khỏi đây để gặp lại những người bạn yêu quý đó, những người đang chờ đợi ngươi quay lại để có thể đùa cợt và chơi đùa cùng ngươi một lần nữa? Hay Emma, người con gái ngươi thầm yêu quý chỉ mong một ngày được người mình yêu nựng nịu một lần nữa? Hay người mẹ yêu dấu của ngươi, người đã khóc rất nhiều, khao khát một ngày có thể thấy thằng con trai bé bỏng của mình đứng trước ngưỡng của cùng với cánh tay đang dang rộng? Người mẹ ấy vừa dọn xong món súp mà ngươi thích ra bàn và ngồi xuống cùng ăn với những thành viên khác — và làm sao mà ngươi lại có thể gạt bỏ bà ta như vậy chứ, chỉ bởi vì ngươi có thể sao?
Tất cả bọn họ điều mong ngươi có thể quay về đoàn tụ cùng với họ. Ngươi không thể giấu những suy nghĩ đó khỏi ta đâu. Bàn tay ngươi đang run lên, nước mắt đang trào ra. Ta hiểu cảm giác đó, ngươi đang nhớ họ. Nhớ họ rất nhiều, và ngươi rất muốn quay về bên cạnh họ. Ta có thể ban cho ngươi điều ước này, ta có thể hoàn thiện nó cho ngươi. Ta có thể ban cho ngươi một lối thoát khỏi cái địa ngục mà ngươi đã lang thang rất lâu rồi.
Cái ngày khủng khiếp đó…
Ngươi nhớ không? Cái ngày chết tiệt mà ngươi suýt chút nữa thì chấm dứt tất cả mọi thứ? Ngươi không hề có một chút do dự gì cả. Đánh mất tất cả mọi thứ một lần nữa là quá đủ đối với ngươi rồi. Ngươi không cố trả thù hay chống lại cái thứ đã khiến cho ngươi đau khổ; nhưng…ngươi lại chọn cách tự vẫn, bỏ lại cả thế giới mà ngươi đã sống rất lâu chỉ trong vài giây.
Ngươi đã mong chờ sự im lặng, hay có lẽ chỉ là tiếng nước ọc ọc xoáy quanh cái thân xác lộn xộn của ngươi. Ngươi mong rằng ngươi có thể nhắm mắt lại, mặc cho cơ thể ngươi chìm xuống và để cái chết lạnh lẽo xâm chiếm khi linh hồn của ngươi rời khỏi cái cuộc đời phàm trần này. Nhưng điều đó lại không đến với ngươi, mà thay vào đó, ngươi lại nhận ra bản thân mình ở một nơi còn khủng khiếp hơn cả địa ngục, một cơn ác mộng chứa đựng tất cả những kí ức lộn xộn mà con người có thể cảm nhận được. Bây giờ thì ngươi đã quen với nó rồi, nhưng có thể sẽ tốt hơn. Nơi đây là thiên đàng, mọi kí ức đau buồn đều sẽ yên nghỉ ở đây mãi mãi. Điều này sẽ ổn thôi, giờ thì ngươi có thể đến đây với ta, và giờ đây chúng ta có thể trói buộc nhau trong cái thỏa thuận này, vậy giờ ngươi có thể có một kiếp sau hạnh phúc, thứ mà ngươi luôn luôn xứng đáng. Ngươi không muốn hạnh phúc ư?
Thành phố của những những kí ức hứa hẹn.
Tất cả những gian nan của ngươi đều được tha thứ, và giờ thì ngươi có thể quên đi chúng và tận hưởng trong cái thiên đàng do chính ngươi tạo ra. Giờ thì nhanh lên, bạn bè ngươi đang đợi đấy
Ta tự hào về con lắm, đứa con tuyệt vời của ta.


