Level 396 N

Mức độ Hiểm hoạ: {$level}
Ổn định Không gian: {$space}
Đánh giá Thực thể: {$entity}
Đang chờ Thông tin
đánh giá: +4+x

Cảnh báo

Trang: Level 396 N có thể chứa các nội dung sau.

  • Nội dung sai sự thật.
  • Chịu ảnh hưởng thông tin do đặc tính của Level.
  • Nội dung được viết bởi tác giả đang trong tình trạng bị thao túng tâm trí.

Vì những lý do trên, việc truy cập trang này hoàn toàn thuộc về trách nhiệm cá nhân của người đọc. Ngoài ra, đội ngũ nhân sự wiki sẽ không chịu bất kỳ trách nhiệm nào đối với những tổn thất phát sinh từ nội dung được viết trong trang này.

Đội ngũ kiểm định thông tin Wiki Backrooms

Thông báo từ đội ngũ nhân sự Wiki

Trang: Level 396 N là trang được tạo ra mà chưa thông qua quá trình phê duyệt của đội ngũ nhân sự wiki. Ngoài báo cáo này ra, vẫn chưa có bất kỳ ghi nhận nào khác về việc có người tiến vào Level này. Do đó, độ tin cậy của thông tin được ghi trong trang này là cực kỳ thấp. Việc tạo ra những trang mà không thông qua đội ngũ nhân sự wiki vốn dĩ vi phạm Luật lệ » 3. Báo cáo » 1. Tạo trang » 3. Nội dung sai lệch hoặc 4. Nội dung ác ý, và thường thì trang sẽ bị xóa ngay lập tức.

Tuy nhiên, xét thấy thành viên Inugami đã cung cấp nhiều thông tin hữu ích trong suốt nhiều năm qua, khả năng chứa nội dung sự sai sự thật
cực kỳ thấp. Đồng thời, nội dung trong trang này có đề cập đến việc trở về Thế Giới Thực, mang lại giá trị sử dụng cao. Vì vậy, đội ngũ nhân sự wiki đã quyết định thực hiện một biện pháp đặc biệt để cho phép lưu trữ tài liệu này.

Về nguyên tắc, nội dung trang phải được sao lưu nguyên vẹn theo bản thảo đầu tiên, nhưng đội ngũ nhân sự wiki đã thêm vào một số chú thích cho một vài đoạn mô tả cụ thể. Người đọc nên kiểm tra song song các chú thích này.

Vì lý do trên, trang này đã bị khóa chỉnh sửa; các thành viên wiki nghiêm cấm thay đổi nội dung. Lệnh khóa này có thể được gỡ bỏ trong tương lai nếu có thêm báo cáo về việc có người vào Level 396 N và thông tin được xác nhận là tin cậy sau khi đội ngũ nhân sự wiki tiến hành kiểm định.

Đội ngũ kiểm định thông tin wiki Backrooms


Mức độ Hiểm hoạ: 1
Ổn định Không gian: An Toàn
Đánh giá Thực thể: Không Có Thực Thể1.
Đang chờ Thông tin

Dazecore.png

Level 396 N.

Level 396 N là Level thứ 396 N trong Backrooms.

Mô tả

Level 396 N là một không gian có cấu trúc tương tự như một phòng ngủ. Ánh sáng chiếu qua cửa sổ khiến toàn bộ căn phòng nhuốm một màu xanh lam. Mặc dù các thông số chi tiết về nhiệt độ và độ ẩm vẫn chưa được xác định, nhưng có thể cảm nhận được sự thoải mái từ một làn hơi mát lạnh và hơi ẩm nhẹ lướt qua làn da. Tại Level này, một Wi-Fi có tên "Home" đã được ghi nhận. Wi-Fi có thiết lập mã khóa nhưng vì Wi-Fi đó đã được tự động đăng nhập trên các thiết bị cầm tay của lữ khách ngay khi họ vừa tiến vào Level, nên lữ khách không cần quá lo lắng. Trong phòng có một cánh cửa dẫn ra bên ngoài, nhưng hiện nó vẫn chưa thể được mở ra.

Cạnh cửa sổ của Level 396 N có đặt một chiếc giường đủ chỗ cho tối đa hai người nằm. Trên giường trải một chiếc chăn lông vũ, khi nằm xuống, hơi ấm sẽ bao bọc lấy cơ thể. Tuy không khí trong Level có vẻ ảm đạm, lữ khách vẫn có thể tìm thấy giấc ngủ an lành trên giường.

Dọc theo bức tường của Level 396 N là một chiếc kệ mở. Trong kệ có thể tìm thấy nhiều vật dụng dùng để giải trí như tiểu thuyết, đồ chơi, và mèo nhồi bông. Nếu không có việc gì làm, thì việc dùng chúng để giết thời gian cho đến khi buồn ngủ cũng không phải là một ý tồi. Trên một vài ngăn kệ còn có thể tìm thấy thức ăn. Hầu hết là thực phẩm dự trữ hoặc bánh kẹo, vừa đủ để làm dịu cơn đói nhẹ.

Cửa sổ của Level 396 N không thể mở, nhưng có thể quan sát được bên ngoài. Cảnh quan trải rộng ngoài cửa sổ là một khu phố mang lại cảm giác quen thuộc2, nhưng tất cả đều bị nhuốm một màu xanh thẳm. Trong khung cảnh nơi lớp tuyết mỏng và sương sớm đã tan biến hoàn toàn, bầu không khí trở nên trong veo, đến mức dường như có thể nhìn thấu mọi thứ. Điều duy nhất gây nuối tiếc là không thể bước ra ngoài để đắm mình trong cái lạnh đó, để lấp đầy buồng phổi này.

Thực thể

Khi quan sát ra ngoài cửa sổ, có thể thấy bóng dáng của vài người3 đang đi bộ. Họ đang đi đâu từ sáng sớm thế này? Đi làm, đi mua sắm, hay có lẽ là đi gặp gỡ ai đó. Dẫu không biết điểm đến của họ, nhưng lòng vẫn không khỏi suy tư về tương lai của họ.

Bất chợt nhìn sang những hàng cây, tôi nhận ra có hai chú chim nhỏ đang đậu ở đó. Chúng vừa cất tiếng hót líu lo, vừa thư thả sải cánh. Dù là những chú chim không tên, nhưng tôi vẫn cảm thấy có chút ghen tị. Ước gì, tôi cũng có thể cùng em bay lên trong buổi sớm mai như thế. Đang mải suy nghĩ, thì những chú chim đã tung cánh bay đi mất từ lúc nào không hay.

Vật phẩm

Nhìn ra cửa sổ, tôi với tay lấy chiếc bình nước đặt sẵn đó. Mở nắp ra và đưa dòng chất lỏng4 đầy ắp bên trong lên miệng. Một hương vị ngai ngái lan tỏa từ khoang miệng xuống cổ họng. Kể từ khi đến Backrooms, không biết tôi đã nếm trải hương vị này bao nhiêu lần rồi. Tuy nhiên, riêng hôm nay, ngay cả thứ hương vị quen thuộc ấy cũng mang lại cảm giác thanh khiết lạ thường.

Mải ngắm nhìn bên ngoài khiến tôi quên mất, nhưng có lẽ nhờ uống nước mà tôi bắt đầu cảm thấy đói. Dù có hơi lười, nhưng tôi vẫn gượng dậy tiến về phía chiếc kệ đang mở. Ngăn thứ ba, góc phải. Thật may vì tôi đã mua sẵn thanh năng lượng vị vanilla. Mở hộp và lấy ra một túi rồi quay lại bên cửa sổ.

Đưa thanh năng lượng lên miệng, tôi dùng vị ngai ngái đó để làm dịu cơn khô khốc. Cảm giác như số người bên ngoài cũng đã thưa dần đi. Mà, vào giờ này thì đói cũng đương nhiên thôi. Không còn gì để ngắm nhìn nữa, tôi cầm lấy chiếc điện thoại thông minh5 đặt sẵn đó, mở khóa bằng thao tác thuần thục. Sau đó tôi chạm vào phần dưới màn hình, khởi động ứng dụng trò chuyện. Dĩ nhiên là chẳng có tin nhắn chưa đọc nào cả, nhưng tôi vẫn đợi, đợi xem liệu có thông báo nào đến không. Mà cũng chẳng màng tới việc thông báo đó là từ ai nữa.

Hiện tượng

Dù đợi bao lâu đi chăng nữa, tin nhắn vẫn không tới. Tôi không nghĩ việc chờ đợi là có ý nghĩa, vả lại giờ này chắc em vẫn còn đang chìm trong giấc mộng. Dẫu vậy, tôi vẫn gửi đi một lời nhắn ngắn ngủi. Tất nhiên là nó sẽ không hiển thị "đã xem". Lần này, tôi gõ bàn phím lâu hơn một chút. Ngay khi định gõ tên em, ngón tay đang chuyển động của tôi tự nhiên bỗng khựng lại.

Tôi xóa tin nhắn đang viết dở, đặt úp điện thoại xuống. Nhìn ra bên ngoài, bầu trời dường như lại càng trở nên xanh hơn, xanh thẳm hơn trước. Màu xanh ấy bao trùm lấy tôi, như sắp nuốt chửng lấy tôi vậy. Trong thế giới đó, chỉ duy nhất màu đỏ của làn da và màu trắng từ hơi thở là tạo khác biệt. Chỉ đơn giản là cảm thấy se lạnh khiến cơ thể run rẩy. Không, có lẽ không phải vậy. Chỉ là tôi sắp bị đóng băng trong sự cô độc mà thôi.

…Người ta hay nói điều đầu tiên khi ta quên đi trong những ký ức chính là giọng nói. Có vẻ tôi cũng chẳng thể nhớ nổi giọng nói của em nữa rồi. Dẫu vậy, tôi vẫn nhớ như in hơi ấm ấy. Một giọng nói tươi sáng, nhưng cũng thật dịu dàng. Nếu có thể nghe lại giọng nói ấy một lần nữa, tôi sẽ hạnh phúc biết nhường nào. Nhưng, ở nơi này chỉ có sự tĩnh lặng lạnh lẽo mà thôi.

Chắc hẳn tôi không còn cơ hội gặp lại em nữa. Trong lúc tôi vắng mặt, em đang làm gì? Liệu em vẫn mỉm cười như ngày ấy chứ? Nếu đúng là như vậy, tôi chẳng còn mong cầu gì hơn. Nhưng, nhưng nếu được phép tham lam một chút, tôi muốn được đứng bên cạnh em. Tôi đã muốn là người che chở cho em.

Lối vào và Lối thoát

Lối vào

Nghĩ lại thì, đó là một hành trình dài. Kể từ khi bước hụt chân và rơi vào thế giới màu vàng ấy vài năm về trước, tôi đã đi qua biết bao nhiêu thế giới6. Khi ấy, điều đầu tiên khiến tôi sợ hãi là không thể gặp lại em được nữa. Dáng hình của em, giọng nói của em, trái tim của em, tôi vẫn còn chưa thấu hiểu hết… không, giờ tôi mới có thể nói ra. Tôi đã sợ rằng mình sẽ bị em quên lãng. Tôi đã ghét cay ghét đắng việc em vẫn sống trong một thế giới không có tôi.

Có lẽ đây chỉ là sự ái kỷ của bản thân. Có lẽ tôi chỉ đang yêu chính mình thông qua đôi mắt của em. Nhưng dẫu vậy, dẫu vậy, tôi vẫn yêu em. Tôi yêu em. Tôi thề không có một lời dối trá nào trong trái tim này. Vì em, tôi sẵn lòng vứt bỏ cả mạng sống. À không, điều đó không công bằng. Bởi vì tôi đã muốn được chết cùng em.

Nhưng, điều đó chẳng thể thành hiện thực nữa rồi. Giữa đại dương cô độc này, chắc chắn tôi sẽ chết. Bao trùm bởi nỗi u uất như thể mọi thứ đều trở nên vô nghĩa. Chỉ ngủ một chút. Làm vậy, chắc là tôi sẽ lại quên đi thôi. Tôi chui vào trong chăn. Ngay lúc đó. Tôi cảm giác như mình đã nghe thấy giọng nói quen thuộc, giọng nói mà tôi yêu nhất.

Lối thoát

Tôi nhìn về phía cánh cửa. Có lẽ, chỉ là có lẽ thôi, hoặc là do tôi tưởng tượng. Chắc là tôi nghe nhầm thôi. Nhưng dẫu vậy, dẫu vậy, biết đâu đấy, tôi lại có thể gặp lại em thêm lần nữa. Trực giác mách bảo tôi thế. Dù rằng có lẽ tôi sẽ lại thất vọng mà thôi. Nếu nuôi dưỡng hy vọng trong không gian đong đầy sự cô độc này, thứ chờ đợi tôi sẽ chỉ là nỗi thất vọng lớn lao hơn mà thôi. Tôi biết. Tôi biết chứ. Dẫu vậy, tôi vẫn đặt tay lên nắm cửa. Và rồi. Nắm cửa đã xoay.

​Khi nhận ra thì tôi đã bắt đầu chạy rồi. Quên cả việc xỏ giày. Nhưng chuyện đó chẳng quan trọng. Tôi sắp được gặp em, gặp lại em rồi. Tôi thậm chí không rõ cảm xúc này là gì nữa. Niềm vui, sự kinh ngạc, hay là một điều gì khác. Chẳng thể phân định nổi, tôi cứ thế chạy trên con đường tuyết tan.

​Tôi cảm giác như mình nhận được những ánh nhìn kỳ quái từ những người đi ngang qua, nhưng chuyện đó cũng là lẽ thường. Quần áo rách nát lại còn không đi giày, ngay cả người vô gia cư trông còn chỉnh tề hơn. Nhưng tôi chẳng còn hơi sức đâu mà bận tâm đến ánh nhìn xung quanh. Tôi lao đi như một chú cún lần đầu tiên nhìn thấy tuyết.

​Em có khỏe không? Có gặp chuyện gì khó khăn không? Đến tận lúc này, sự lo lắng mới bắt đầu nảy mầm. Không, chắc chắn là không sao đâu. Bởi vì từ giờ trở đi, tôi sẽ bảo vệ em. Em cứ sống theo cách mình muốn đi. Tôi sẽ luôn dõi theo sau lưng em. Chỉ cần, chỉ cần em trở thành kim chỉ nam cho tôi là đủ rồi.

​Lòng bàn chân bị cắt rách, máu trào ra từ miệng. Tôi chẳng còn cảm thấy đau đớn nữa. Chỉ nghĩ về niềm hạnh phúc sắp tới. Tôi chỉ muốn gặm nhấm niềm vui được gặp lại em, niềm vui được nghe thấy giọng nói ấy, niềm vui được ôm em vào lòng, chỉ vậy thôi, chỉ muốn tận hưởng điều đó mà thôi.

​Tương lai của em và tôi chắc chắn sẽ không chỉ toàn những chuyện hạnh phúc. Nhưng dẫu vậy, dẫu vậy, dẫu vậy. Nếu là hai chúng ta, nhất định sẽ vượt qua được thôi. Không sao đâu. Câu nói đó có lẽ là lời tôi tự nhủ với chính mình.

​Tôi chỉ nghĩ về đôi mắt của em. Chỉ nghĩ về giọng nói của em. Chỉ nghĩ về bàn tay của em. Chỉ hình dung về mỗi em mà thôi. Ôi! Nguyện cầu hạnh phúc sẽ đến với em! Vì điều đó, tôi, tôi sẵn lòng đi lên cả mặt trăng cho em thấy!

​Và rồi, sắc đỏ của máu hòa quyện cùng hơi thở trắng xóa, tôi đã đến nơi. Hoa mắt chóng mặt khiến tôi chẳng nhìn rõ phía trước. Tưởng như sắp đổ gục đến nơi. Tôi nghỉ rằng không còn phải đau khổ thêm nữa. Không, rằng tôi đã có thể bước tiếp cùng em. Tôi ngẩng mặt lên. Ở đó có





Hoa anh đào đang nở rộ.











Phụ lục - Khảo sát 【Nguồn gốc của hậu tố "N"】

Thông qua các báo cáo, bao gồm cả báo cáo từ Level 396 N, các trường hợp trở về từ Backrooms cho thấy lữ khách thường trải qua cảm giác hoài niệm hoặc cảm giác quen thuộc cực kỳ mạnh mẽ. Ngoài ra, trong Backrooms, lữ khách thường xuyên bắt gặp những cảnh quan giống hệt Thế Giới Thực, dù có khác biệt đôi chút ở các chi tiết nhỏ. Từ đó, một giả thuyết mang tên "Nostalgia" (Hoài niệm) đã được lữ khách đặt ra, giả thuyết "Nostalgia" cho rằng các Level trong Backrooms là những không gian được tái hiện từ ký ức của chính lữ khách. Giả thuyết này có thể giải thích được hai trường hợp nêu trên.

Dựa trên các báo cáo từ trước đến nay, chúng tôi kết luận rằng để trở về từ Backrooms, lữ khách cần thực hiện một hành động nào đó tại "Level được tái hiện từ ký ức của chính mình". Vì thế, để hỗ trợ lữ khách trở về Thế Giới Thực, wiki Backrooms đang tiến hành xác định các Level tương ứng với từng cá nhân lữ khách. Nếu bạn cảm thấy có sự hoài niệm mãnh liệt đối với một Level cụ thể nào đó, vui lòng liên hệ với đội ngũ nhân sự wiki.

⸺Nhân viên Quản lý Wiki Backrooms AF_XLI

Nếu không có ngoại lệ được nêu, nội dung của trang này được xuất bản dưới giấy phép Creative Commons Attribution-ShareAlike 3.0 License