Mai này khi ngước nhìn bầu trời đầy sao, anh hãy nhớ rằng em vẫn ở ngoài kia dõi theo anh. (268 từ.)
Thông tin
viết bởi CamaradeAlbabar
đăng tải trên GLE
xin cảm ơn LiminalDoctor và
doctrinator bởi những nhận xét và ý kiến đóng góp cho bài viết.
Cảnh báo Nội dung ⤴
Anh sẽ không bao giờ tìm thấy xác em đâu. Trên cây cầu hôm ấy, thứ duy nhất của em còn sót lại chỉ là chiếc dây chuyền vàng anh tặng hồi kỷ niệm một năm ngày cưới và mảnh giấy nhỏ em đã dồn hết chút sức tàn để viết:
Mai này khi ngước nhìn bầu trời đầy sao, anh hãy nhớ rằng em vẫn ở ngoài kia dõi theo anh.
Nhưng mấy lời đó thì có nghĩa lý gì cơ chứ? Sao trời trên cao có ý nghĩa gì khi tất cả những gì còn lại trên cõi đời này chỉ là khoảng trống vô tận để em thay thế cho vòng tay ấm áp anh từng trao?
Hẳn là anh đã tự dằn vặt mình như vậy, bởi em ra đi mà chẳng để lại lấy một lời giải thích. Anh không có gì để bấu víu ngoài những kí ức mờ nhạt dần về hình bóng em. Em như nhìn thấy cảnh anh bước vào nhà, chết lặng trước miếng bánh ngọt ăn dở em bỏ lại, chiếc phin cà phê em vứt đi, hay đĩa bánh kếp em tự tay đổ cho anh trước lúc rời nhà mãi mãi. Làm sao anh hiểu được tâm tư em gửi gắm trong những điều nhỏ nhặt đó, khi ngay sau đó em lại chọn cách kết liễu đầy ích kỷ?
Em biết câu hỏi này chẳng thể có lời đáp trọn vẹn. Dẫu vậy, em vẫn mong một ngày nào đó anh sẽ ngước nhìn lên vòm trời kia. Rồi giữa khoảng không bao la vô định ấy, anh sẽ bắt gặp một ngôi sao lấp lánh, để rồi chợt dấy lên một niềm linh cảm lạ lùng rằng ngôi sao đó cũng đang nhìn lại anh.
Hãy tin rằng em đã tìm thấy bến đỗ ở nơi xa ấy. Một thế giới dệt từ những ước mơ và hoài bão dang dở của đôi ta. Nơi đây em sẽ đợi anh, giữa bản tình ca bất tận của niềm hạnh phúc và tình yêu thuần khiết nhất. Em sẽ mãi ở đó, miễn là anh vẫn giữ hình bóng em trong lòng.
Xin anh đừng quên em.
Em yêu anh. Vẫn luôn yêu anh, và sẽ mãi mãi yêu anh.
Tỏa sáng mãi mãi.


