Level 0 » Red Rooms
CẤP
0
MỨC ĐỘ SINH TỒN
CẤP 3
Lối Thoát: 5/5
Đường Cùng
Sinh Địa: 5/5
Tử Địa
Thực Thể: 0/5
Không Thực Thể Thù Địch
Hình ảnh được cập nhật vào Cơ sở Dữ liệu Công chúng trước thời điểm người tải lên mất tích.
Mô tả
Red Rooms1 sở hữu các đặc điểm tương đồng với level gốc của chúng, song vẫn có một số điểm khác biệt chính. Sắc đỏ thẫm bao trùm toàn bộ không gian khu vực, trải dài từ lớp giấy dán tường màu đỏ tươi cho đến hệ thống chiếu sáng mô phỏng phòng tối.2Trái ngược với lớp thảm trơn ẩm tại Level 0, thảm trải sàn nơi đây mang bề mặt thô ráp, bết dính, đồng thời tích tụ các quần thể nấm cùng mốc đen trong các góc tối.
Tương tự Level 0, hệ thống liên lạc vô tuyến tại khu vực này vận hành vô cùng mất ổn định. Thời gian lưu trú của đối tượng càng kéo dài, thì chất lượng kết nối sẽ càng suy giảm nghiêm trọng và cuối cùng sẽ ngắt hoàn toàn. Hồ sơ từ M.E.G. đã ghi nhận ba trường hợp đặc vụ thực địa gặp nạn tại Red Rooms, đồng thời không thu thập thêm được bất kỳ tung tích nào về họ kể từ thời điểm tín hiệu vô tuyến suy giảm. Dữ liệu này chỉ ra rằng quá trình thoát khỏi không gian trên vốn cực kỳ gian nan hoặc thậm chí bất khả thi.
Thông qua những tín hiệu ngắn do M.E.G. thu thập, các báo cáo mô tả môi trường bên trong khu vực gây ra cảm giác cực kỳ khó chịu và hỗn loạn về mặt tâm lý cho những lữ khách cư trú. Những cá nhân chịu ảnh hưởng đều ghi nhận trạng thái ghê tởm, tuyệt vọng, hoang tưởng, đi kèm hội chứng sợ không gian hẹp. Luồng cảm xúc tiêu cực mạnh mẽ này vô hình trung làm trầm trọng hóa áp lực tâm lý phát sinh từ tình huống thoát ra đột ngột khỏi không gian đơn điệu của Level 0.
Nghiên cấm hành vi tiếp cận hoặc tiến vào các căn phòng này. Khi phát hiện mục tiêu, lữ khách cần ngay lập tức chuyển hướng di chuyển và tuyệt đối không thâm nhập trong mọi tình huống.
Căn cứ, Tiền đồn và Cộng đồng
Hiện chưa ghi nhận bất kỳ căn cứ, tiền đồn hay cộng đồng nào tồn tại bên trong Red Rooms.
Lối vào và Lối thoát
Lối vào
Lữ khách chỉ có thể tiếp cận Red Rooms thông qua Level 0 một cách hoàn toàn ngẫu nhiên, sau khi họ rẽ qua một góc tường. Hiện tại, vẫn chưa thể tìm ra phương pháp xác định vị trí xuất hiện của chúng trong phạm vi level.
Lối thoát
Sau khi lữ khách đã tiến vào Red Rooms, cơ hội thoát ra ngoài gần như bằng không.
Đỏ…
Cô thở dài, tựa lưng vào mảng tường đỏ rồi từ từ khuỵu gối và ngồi xuống sàn. Nỗi kiệt sức đè nặng lên tấm thân cô. Cô đã dốc hết mọi phương sách dẫu là điên rồ nhất để thoát khỏi cơn ác mộng trong phòng tối này. Giờ còn gì để cứu vãn nữa đâu?
…Cô lạc vào nơi này từ một tiếng trước. Trước đó, cô đang lang thang trong Level 0, điểm đến quen thuộc của mình. Nơi ấy vốn dĩ chẳng ai có thể quấy rầy cô, nơi tiếng đèn điện vo ve giúp xoa dịu tâm trí đầy giông bão. Không gian tĩnh mịch ấy dễ gây ngột ngạt, nhưng thứ tạp âm đều đều từ bóng đèn lại mang đến cảm giác thật bình yên. Tiếc thay, chỉ một cú rẽ sai hướng đã tước đoạt đi toàn bộ những điều thân thuộc đó.
Cứ như thể lớp vỏ bọc màu vàng bấy lâu của không gian này vừa bong tróc, phơi bày sắc đỏ bên dưới. Mọi thứ thật bất thường và nhuốm màu ma quái. Tiếng đèn vo ve không còn như trước, giờ đây nó chói tai như tiếng còi báo động dồn dập. Cô lảo đảo lùi lại rồi va phải một vách tường. Lối vào ban nãy giờ đã biến mất sau mảng tường kiên cố, trông như thể nó đã luôn ở đó. Cô ấn tay kiểm tra, nhận ra bề mặt tường vừa ẩm ướt vừa lạnh lẽo. Tường thạch cao.
Cô nhìn xung quanh, cố tìm đường quay lại nơi an toàn. Tấm thảm dưới chân bết dính, bốc lên thứ mùi thoang thoảng như mùi đồng. Môi trường nơi đây khiến cô thấy khó chịu vô cùng. Nó gặm nhấm tâm trí và níu giữ từng bước chân cô. Sẵn không có giấy mực để phác họa sơ đồ nơi này, cô đành phải ghi nhớ mọi ngóc ngách trong đầu. Qua vài khúc quanh, cô vấp phải một ngõ cụt. Rồi một ngõ cụt nữa. Lại thêm một cái nữa. Nơi này vừa nhỏ hẹp, lại vừa chỉ chạy theo một đường thẳng.
Khắp nơi rải rác những lỗ hổng trên tưởng, hốc nào cũng dẫn sang những căn phòng khác sâu hơn. Suốt hành trình qua các tầng, cô đã chẳng lạ gì những dấu vết tàn phá kiểu này. Những mảng thảm rách rưới hay dàn đèn sập xệ vốn là cảnh tượng quá đỗi quen thuộc. Cô dễ dàng hình dung những người đến trước từng điên cuồng tìm cách xuyên tường hoặc đào bới một lối thoát. Cô thương cảm cho họ, nhưng rồi chính nỗi tuyệt vọng của bản thân cũng bắt đầu len lỏi và bủa vây lấy cô.
Điểm nhấn duy nhất trong căn phòng là những vạch đếm khắc sâu vào mảng tường gần lối vào, hiện rõ con số 74. Chúng khiến cô bồn chồn, run rẩy. Cô hiểu rõ ý nghĩa ẩn sau những vạch khắc ấy, và điều đó khiến cô hoàn toàn sụp đổ. Kết thúc thật rồi. Cô sẽ phải bỏ mạng tại chính nơi này.
Trong cơn tuyệt vọng, cô chật vật chui qua một cái lỗ chật hẹp trên tường, khiến đôi chân trầy xước khi va phải những thanh gỗ lởm chởm. Cô tiếp tục bước qua dãy phòng mới, cố gắng tìm kiếm một lối ra. Nhưng rồi…
Mình đã từng đến đây.
Nỗi sợ hãi tột cùng đã thành hiện thực khi cô lùng sục khắp khu vực mới nhằm tìm kiếm một dấu hiệu khác biệt. Nhưng vô ích — nơi này y hệt dãy phòng cô vừa đi qua. Căn phòng khởi đầu, hành lang một khúc rẽ, căn phòng có vạch khắc, hành lang hai khúc rẽ, căn phòng trống. Đó là lộ trình quen thuộc dẫn từ cái lỗ này sang cái lỗ khác. Cô lại thử vận may ở căn phòng trống mới này.
Căn phòng khởi đầu, hành lang một khúc rẽ, căn phòng có vạch khắc, hành lang hai khúc rẽ, căn phòng trống.
Căn phòng khởi đầu, hành lang một khúc rẽ, căn phòng có vạch khắc,
hành lang hai khúc rẽ, căn phòng trống.
Căn phòng khởi đầu,
hành lang một khúc rẽ,
căn phòng vạch khắc,
hành lang hai khúc rẽ,
căn
phòng trống.
Căn
phòng
khởi đầu
hành
lang
một
khúc
rẽ,
căn phòng
vạch
k
h
ắ
c
.
.
.
Cô thở dài, tựa lưng vào mảng tường đỏ rồi từ từ khuỵu gối và ngồi xuống sàn. Nỗi kiệt sức đè nặng tấm thân cô.



