Bóng tối.
Lặng cảm nhận từng đợt sóng vỗ vào bờ biển của tôi.
Ký ức trỗi dậy.
Họ cách rất xa, nhưng vẫn quá ồn ào.
Những giọng nói.
Hoảng loạn.
Sự ngột ngạt.
Cảm giác tựa đã quá lâu vậy.
CỨULẤYBỌNHỌ
Tôi mở mắt ra; ánh sáng cứ vậy cắt ngang bóng tối.
Đại dương lắng xuống.
Sóng ngừng vỗ.
Tôi thấy một bóng tàu lẻ loi tại chân trời.
Tiếng bíp dài vang vọng khắp đầu tôi.
Thanh âm xoắn lại thành những kí hiệu tôi từng hiểu như ngôn từ.
CỨULẤYBỌNHỌ
Tôi biết.
CỨULẤYBỌNHỌCỨULẤYBỌNHỌCỨULẤYBỌNHỌCỨULẤYBỌNHỌ
Con tàu tiến đến gần hơn.
CỨULẤYBỌNHỌCỨULẤYBỌNHỌCỨULẤYBỌNHỌ
Tôi nhìn chăm chăm vào đoàn thuyền viên, nhưng họ chẳng thể nhận ra.
Họ vẫn còn cách quá xa.
Tận mấy vùng trời.
Nhưng chỉ một khắc nữa vùng trời sẽ hoàn một.
CỨULẤYBỌNHỌ
Những giọng nói.
Hoảng loạn.
Sự ngột ngạt.
CỨULẤYBỌNHỌ
Nó đã tiến đến gần hơn.
CỨULẤYBỌNHỌ
Tôi thấy được cặp mắt thuyền trưởng; biểu cảm của anh hoàn toàn chân thực vì anh chẳng nhận ra điều gì sắp đến.
CỨULẤYBỌNHỌ
Biển đã tức giận; nó đấm vào thân tàu từng nắm nước, nhưng con tàu vẫn trụ vững.
CỨULẤYBỌNHỌ
Thuyền trưởng ngước lên.
Thấy được ánh sáng, nhưng anh biết đã quá muộn.
Anh nâng cánh tay đầy yếu ớt, như thể chuẩn bị cho va đập.
CỨULẤYBỌNHỌCỨULẤYBỌNHỌCỨULẤYBỌNHỌ
Con tàu ngừng lại; đông cứng.
Ánh mắt tôi lóe sáng.
Tiếng bíp đã im bặt.
Biển trở nên tĩnh lặng.
Sóng nhẹ vỗ êm đềm.
Tôi cảm thấy đoàn thủy thủ như kiến bò trên da mình.
Họ là một phần của tôi.
Họ đã được an toàn.
Bây giờ và mãi mãi.
Tôi nhắm mắt lại, lùi dần vào bóng tối.


